Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 6/2015

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Trải nghiệm đau đớn để đạt độ “chuẩn men”

Để được công nhận “chuẩn men”, các thiếu niên của nhiều bộ tộc trên thế giới phải trải qua nhiều thử thách hết sức đau đớn, như lấy vật sắc rạch cơ thể, lấy roi có móc nhọn quất vào người cho chảy máu ròng rã vv... và chỉ khi vượt qua được các nghi lễ vô cùng đau đớn như vậy, họ mới được xem là người đàn ông bản lĩnh và có trách nhiệm.

Bản in Đọc tiếp 10.06.2015. 19:34

Nói hành - nói xấu

Thảo Mai dấu yêu, Thảo Mai ơi
Em mang đến cho ta niềm kiêu hãnh
Sự ngọt ngào và yêu mến thiết tha
Rồi một ngày ta đau đớn nhận ra
Môi miệng em chỉ toàn là dối trá!

[BREAK]

Ngay tại cổng vào nhà thờ Santa Maria vùng Cosmedin ở Roma, có một phiến đá hình mặt người được khắc từ thế kỷ thứ nhất, được gọi là La Bocca Della Verità (miệng sự thật). Bất cứ ngày nào trong năm cũng đều có rất đông du khách từ các nơi trên thế giới đến tham quan phiến đá này, đặc biệt là các đôi tình nhân. Vừa để xin thánh Valentine chúc phúc cho tình yêu của họ bởi trong ngôi thánh đường này có lưu giữ thánh tích của ngài, và cũng vừa là cơ hội để họ chứng minh tình yêu trao cho nhau là sự thật. Trong hàng người dày đặc, từng đôi đi đến đặt tay vào miệng sự thật, tay kia cầm tay người yêu và nói “anh yêu em” hoặc “em yêu anh”. Nếu lời của họ là giả dối, tức thì phiến đá sẽ ngậm miệng lại và cắn chặt tay của họ. Vì tò mò, nên biết bao đôi trẻ tới đây, và cũng không ít người bỏ đi vì không dám cho tay vào. Không biết lúc đó, có bạn Việt Nam nào dám hát theo Elvis Phương “Tôi xin người cứ gian dối, Khi tôi hỏi người có yêu tôi, May ra còn được thấy đời vui”. Lỡ chẳng may, vui chẳng thấy đâu mà tay lại mất thì ... amen. Thôi thì cứ tìm cách kéo tay người yêu qua tham quan những nơi khác cho lành.

Bạn thân mến!

Thói giả dối đi kèm nói xấu là tật muôn thuở của con người. Rất nhiều chỗ trong Thánh Kinh đề cập và lên án nó. Thánh vịnh 41 kể: “Kẻ đến thăm con, miệng nói lời giả dối, nhưng chủ ý thâu tin độc địa, vừa ra khỏi nhà, đã vội rêu rao”. Sau này, Thánh Giacôbê khuyên các tín hữu sơ khai “anh em hãy từ bỏ mọi thứ gian ác, mọi điều xảo trá, giả hình và ghen tương cùng mọi lời nói xấu gièm pha”.

Đức Thánh Cha đương kim Phanxicô rất ghét thói nói xấu. Đau đớn và buồn thay, đây không phải là thói tật chỉ của thảo dân, người đời, nhưng nó lan rộng khắp mọi hạng người cao sang quyền quý, len cả vào trong hàng giáo sĩ, đến nỗi Đức Thánh Cha phải nhắc đi nhắc lại. Có lần Ngài nói với các linh mục và giám mục: “Hãy đi nói thẳng vào mặt nhau. Các cha ông của chúng ta trong các Công Đồng đánh nhau, và tôi thích họ la hét nhau, rồi ôm nhau làm hòa hơn là đi nói xấu, nói chùng nói lén nhau”. Rất mạnh mẽ, cương quyết! Thậm chí ngài còn cho đó là “một tội lỗi xấu xa hơn hết”. Bởi, theo ngài, nói xấu là việc làm trực tiếp của quỷ”, do lòng ghen tuông, thù hận. Hơn nữa, Ngài còn gọi nó là thói tiểu nhân: “Đây là bệnh hèn nhát, những người không có can đảm để nói công khai nên xầm xì sau lưng người khác. Hãy đề phòng sự khủng bố của đàm tiếu!” -Một trong những lời phê phán với hàng lãnh đạo cấp cao Vatican dịp cuối năm 2014.

Chuyện xảy ra tại Roma: “một người mù ngồi chung xe buýt với các linh mục. Sau một lúc nghe các ngài kể chuyện hài hước vua đùa, ông ta hỏi: “quý vị đây là các linh mục phải không?”. Ngạc nhiên và hãnh diện, một vị hỏi: “ông không nhìn thấy mà sao lại biết chúng tôi là linh mục?”. - Tỉnh bơ, ông ta trả lời: vì tôi thấy quý vị toàn kể chuyện châm biếm giám mục (!). Thật là một câu chuyện đáng cho hàng tu trì và nhất là các linh mục suy nghĩ.

Tính nói xấu được biểu lộ dưới nhiều hình thức khác nhau, mà hình thức phổ biến nhất trong xã hội ngày nay đó là “thảo mai”. Loại người này luôn đâm sau lưng chiến sĩ: “Trước mặt thì ngọt xớt, sau lưng thì sát ớt vào nhau”, hay “miệng thì nam mô mà bụng thì một bồ dao găm”. Hành vi hèn nhát và giả dối này lại được được biện minh là sự khôn khéo, ngoại giao vv...

Loại thứ hai là nói theo: dù trong lòng không muốn, nhưng phải nói theo người kia vì “tế nhị”. Nếu mình không nói xấu theo thì sợ người đối thoại phiền lòng.

Lại có những người nói vì thói quen, vì không nghĩ ra điều gì khác để nói, nói như hài hước, tưởng rằng như thế sẽ giúp vui.

Loại nói xấu nào thì cũng ngầm khẳng định bản thân mình tài năng đức độ, dĩ nhiên không dựa vào thực lực của mình, nhưng dựa vào cách hạ giá người khác.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì hành vi nói xấu người khác cũng xuất phát từ sự giả dối, không có lòng tự trọng. Bởi nếu từ sự chân thật thì những lời nói về khuyết điểm sẽ mang tính xây dựng và được biết ơn; nếu có lòng tự trọng, người ta sẽ không đi hạ thấp hay “dìm hàng” anh em như thế.

Triết lý Khổng Tử cho rằng: đừng bận tâm tới người nói xấu, nhưng cũng phải nhìn nhận hệ quả của nó thật thảm hại, mà trước tiên là đối với chủ thể nói xấu: “Dục lượng tha nhân, tiên tu tự lượng; Thương nhân chi ngữ, hoàn thị tự thương; Hàm huyết phún nhơn, tiên ô tự khẩu”: “Muốn xét người khác, trước nên xét mình; Nói xấu hại người, trở lại là tự hại mình; Ngậm máu phun người, trước dơ miệng mình”.

Câu chuyện sau về nhà hiền triết vĩ đại Socrates khai sáng cho chúng ta:

Một người đến nói với Socrates: “Ngài có biết tôi mới nghe được một câu chuyện về người bạn của ngài không?”. Nhà hiến triết hỏi: “Ông có chắc chắn đó là sự thật?” - “Không, thực ra tôi chỉ nghe người ta kể lại thôi và…”. Vậy “đó có phải là điều tốt không”, Socrates hỏi. - “Không, ngược lại…” Vị khách trả lời. “Thế câu chuyện đó có ích cho tôi hay không?”. Người kia đáp: “Không”. Socrates nhìn vào mắt của vị khách và nói một câu chuyện chưa chắc đúng, không tốt, không có ích, vậy tại sao ông mất thời gian để kể và tôi lại mất thì giờ để nghe?

Lm Peter Nguyễn Đức Thắng

Bản in 10.02.2015. 18:20

Trước sự khủng hoảng tuổi dậy thì của con cái

Nhiều bậc cha mẹ đã không khỏi phàn nàn lo lắng trước những thay đổi đột ngột và khó hiểu của con cái – trai cũng như gái – khi chúng bước vào tuổi dậy thì, đến nỗi nhiều khi họ cũng không còn nhận ra con mình được nữa. Chẳng hạn, tự nhiên một ngày nào đó thấy đứa con tỏ ra bướng bỉnh, thiếu vâng lời, cha mẹ bảo ban gì cũng cãi lại, bất cẩn và thiếu kính trên nhường dưới. Chẳng những thế, chúng còn thường xuyên trốn học đi chơi cũng như cứ viện đủ lý do để khỏi đi nhà thờ xem lễ.

Bản in Đọc tiếp 29.10.2013. 18:16

Ở Lại Với Người (kỳ 6): Hậu quả của tội - Tương quan gia đình đổ vỡ

Các bạn trẻ thân mến,

Sau khi bà Eva nghe lời dụ dỗ của con rắn, hái trái cấm đưa cho chồng và hai người cùng ăn, mọi sự rắc rối bắt đầu xảy ra. Những tháng ngày bình yên và hạnh phúc không còn nữa. Những giây phút vô tư rong chơi bên ngàn ong bướm, nghe tiếng gió reo, chim hót giữa rừng cây cũng tan biến. Vì thói ngạo mạn và tự kiêu, con người chẳng những không đạt được những gì mình mong mỏi mà còn làm cho mọi chuyện tồi tệ hơn. Con người đã dám chống lại Chúa Tể muôn loài, thì mọi loài cũng không còn vâng phục con người nữa. Tương lai của họ giờ đây chỉ là một màu đen u ám và vô định. Màu đen ấy đến từ những lao nhọc vất vả mới có miếng cơm, đến từ việc người nữ phải đau đớn mới có thể sinh con; nhưng hơn cả, màu đen của cuộc sống đến từ những tương quan đổ vỡ giữa mình với Tạo Hóa, với muôn loài và với nhau.

Bản in Đọc tiếp 25.10.2013. 08:16

Đồng hành hết Đường Tình Yêu

Tìm được người yêu đã khó, giữ được người yêu càng khó hơn – nhất là khi người đó là người nghiêm túc. Tuy nhiên, cả hai bước đều quan trọng. Tìm được người sẵn sàng kết hôn, phụ nữ (PN) cần có bí quyết nào? Hướng dẫn dưới đây không là “bách khoa toàn thư” nhưng khả dĩ giúp bạn gái phát triển mối quan hệ sâu sắc hơn để tình yêu có kết quả: Hôn nhân nghiêm túc.

Bản in Đọc tiếp 07.12.2012. 18:14

5 cách sống đức tin khi bị căm ghét và xáo trộn

Tin là chấp nhận hoặc từ chối. “Người tin thì không cần giải thích, người không tin thì giải thích cũng vô ích!” (Thánh Bernadette, Lộ Đức).

Mới đây tôi có nói với một người bạn rằng tôi đã đã suy nghĩ nhiều, cứ suy đi nghĩ lại, chưa bao giờ tôi như vậy. Cô bạn tôi nói về cách mà Thiên Chúa cho mỗi người chúng ta hiện diện ở đây, vào thời điểm đặc biệt đó và đặt vào lịch sử, vì một mục đích. Chúng ta không sinh trong thập niên 1800, cũng không ở đâu đó trong cuộc chiến thành Troa (Trojan War). Hiện nay chúng ta ở đây và lúc này.

Bản in Đọc tiếp 20.04.2012. 20:47

30 châm ngôn sống

1. Thương thì đường trường rút vắn.
2. Ghét bỏ cung nỏ kéo hoài.
3. Truyện xấu sốt dẻo, nẻo ngay khó tìm.
4. Nghe muôn, nói một.
5. Bước lên bằng cách đạp người khác xuống, chân sẽ bị hổng.
6. Vun xới cho mình, loại trừ người khác, sẽ rơi vào cô đơn bất hạnh.
7. Bịa truyện dối gian thì xướng miệng nhưng dơ lòng.
8. Khuôn mặt thì rạng rỡ, mà diện mạo lại u mờ.
9. Lời giả dễ nghe, lời thật khó nhận.
10. Lời hay lẽ thiệt mới là khôn ngoan.

Bản in Đọc tiếp 19.01.2012. 19:12

33278

Bạn có cầu nguyện chung với con cái? Có thường xuyên? Tại sao có tại sao không? Cầu nguyện còn hơn là một hoạt động ngoại khóa. Thực phẩm dinh dưỡng, ngủ nghỉ và không khí trong lành cần thiết cho sự phát triển thể lý của con cái, cầu nguyện cần thiết cho sự phát triển của linh hồn lành mạnh.

Bản in Đọc tiếp 09.09.2011. 19:21

33278

1. Cuộc sống bất công, nhưng nó vẫn tốt lành.

2. Khi hoài nghi, chỉ đi bằng bước nhỏ nhoi kế tiếp.

3. Cuộc đời ngắn ngủi nên ghét ai để thời giờ hoang phí.

Bản in Đọc tiếp 30.08.2011. 20:56

33278

Con sư tử gầm thét trong đau đau đớn. Con vật hoang dã này đã giẫm phải một cái gai sắc, nhỏ. Nó bị thương, nhưng nó không tài nào tự lấy cái gai ra được. Nó tìm kiếm một người nào đó để được giúp đỡ. Cuối cùng nó gặp được một cậu bé chăn cừu. Con sư tử nói với cậu bé chăn cừu, “Đừng sợ. Làm ơn giúp tôi với.” Cậu bé nhìn thấy sự đau đớn trong ánh mắt con sư tử. Cậu đã nhẹ nhàng rút cái gai nhọn ra.

Bản in Đọc tiếp 28.06.2011. 20:45

<< Tr Đầu < Trước 1 2 3 4 5 ... Tr Cuối >>