Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 8/2017

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Suy Niệm Chúa Nhật XVII Thường Niên – Năm A

§ Lm Anthony Trung Thành

Chủ đề chính của Lời Chúa hôm nay đề cập tới sự khôn ngoan: Khôn ngoan của vua Sa-lô-mon, khôn ngoan của người đi tìm kho báu và khôn ngoan của người đi tìm viên ngọc quí. Qua đó, Đức Giêsu muốn chúng ta dùng sự khôn ngoan Chúa ban để tìm kiếm Nước Thiên Chúa.

Bài đọc 1, kể lại câu chuyện của vua Sa-lô-môn. Ông được lên kế vị vua cha khi tuổi còn non trẻ. Ông đã cầu nguyện xin Thiên Chúa trợ giúp. Ông không xin cho được sống lâu, giàu có của cải, mạng sống quân thù, nhưng ông đã xin Thiên Chúa ban cho ông sự khôn ngoan để đoán xét dân Chúa, và để phân biệt lành dữ. Thiên Chúa đã nhận lời và ban cho ông sự khôn ngoan như lời ông xin, đến nỗi trước ông không có ai giống ông, và sau ông không có ai bằng ông. Sách các vua khẳng định: “Sự khôn ngoan của vua Sa-lô-môn trổi vượt hơn sự khôn ngoan của tất cả mọi người Phương Đông và hơn tất cả sự khôn ngoan của Ai-cập”(x. 1V 5, 10).

Bằng chứng của sự khôn ngoan đó được thể hiện rõ qua câu chuyện xử kiện sau đây: Có hai người đàn bà tới tìm Sa-lô-môn nhờ giải quyết một chuyện khó xử. Một người trong họ giải thích: “Bà này với tôi sống chung một nhà. Tôi sinh được một con trai, và hai ngày sau bà này cũng sinh được một con trai. Rồi một đêm nọ con bà chết. Nhưng khi tôi đang ngủ bà bồng đứa con chết bỏ xuống bên cạnh tôi và bồng con tôi đi. Khi tôi thức dậy và nhìn đứa con chết thì thấy nó không phải là con tôi.”

Nghe tới đây người đàn bà kia nói: “Không phải vậy! Đứa con sống là con tôi, và đứa chết là con bà ấy!” Người đàn bà thứ nhất đáp: “Không phải vậy! Đứa con chết là con bà, đứa sống là con tôi!” Hai người đàn bà cứ cãi nhau như vậy. Sa-lô-môn sẽ làm gì đây?

Ông bảo đem lại một thanh gươm, và khi người ta đem gươm lại thì ông nói: “Hãy xẻ đứa bé sống này ra làm hai, và giao cho mỗi bà một nửa!”

Người mẹ thật la lên: “Khoan, khoan! Xin đừng giết đứa nhỏ. Hãy giao nó cho bà kia!” Nhưng người đàn bà kia nói: “Đừng giao nó cho bà này hay tôi gì cả; cứ việc xẻ nó ra làm hai đi.”

Cuối cùng Sa-lô-môn nói: “Chớ giết đứa bé! Hãy giao nó cho bà thứ nhất. Bà ấy mới là mẹ thật của nó.” Sa-lô-môn biết được điều này vì người mẹ thật yêu đứa bé đến nỗi sẵn sàng nhường nó lại cho người đàn bà kia miễn là nó được sống. Khi dân chúng nghe thấy cách Sa-lô-môn phân giải vụ khó xử này, họ rất vui mừng vì có được một vị vua khôn ngoan như thế. (x. 1V 3, 16-28).

Câu chuyện xử kiện trên đây cũng như cách xử sự khôn ngoan của vua Sa-lô-môn được đồn đi rất xa, nên từ mọi dân tộc, thiên hạ kéo tới học hỏi sự khôn ngoan của vua Sa-lô-môn (x. 1V 5,14), trong đó có nữ hoàng Sơ-va (x.1V10,1-13). Nhưng sự khôn ngoan của vua Sa-lô-môn cũng chỉ được một thời. Cuối đời, ông đã sống thiếu khôn ngoan. Ông theo các bà vợ ngoại giáo, ngã theo các thần dân ngoại, không còn chung thủy với Thiên Chúa như phụ vương Đa-vít nữa (x. 1V 11,1-8).

Bài Tin mừng hôm nay kể lại ba dụ ngôn: dụ ngôn chiếc lưới có nội dung tương tự như dụ ngôn cỏ lùng mà chúng ta đã tìm hiểu Chúa Nhật tuần trước.

Hai dụ ngôn kho báu và ngọc quý có nội dung tương tự như nhau: Khi tìm được, cả hai về bán tất cả những gì mình có để mua cho được kho báu hay viên ngọc quý đó. Đây là thái độ bình thường của người khôn ngoan theo lẽ tự nhiên. Vì xác định được rằng: có được kho báu hay viên ngọc quý sẽ có niềm vui và hạnh phúc, cho nên cả hai người đều quyết định bán hết tất cả những gì mình có để mua cho được kho báu hay viên ngọc quý đó.

Thế nhưng cho dù có chiếm được kho báu và viên ngọc quý thì chúng cũng chỉ là phương tiện để phục vụ con người, làm cho con người vui hưởng hạnh phúc trong một thời gian nào đó mà thôi. Vì thế, điều mà Đức Giêsu muốn chúng ta nhắm tới không phải là sự khôn ngoan tự nhiên, cũng không phải là ở nơi kho báu hay viên ngọc quý nhưng là một cái gì đó cao cả và bền vững hơn. Đó chính là Nước Trời. Bởi vì, chỉ có Nước Trời mới thỏa mãn mọi khát vọng của con người. Chỉ có Nước Trời mới đem lại cho chúng ta hạnh phúc trường cửu. Như vậy, Nước Trời chính là thứ quý giá nhất không có gì có thể đổi chác được. Cho dù chúng ta có tất cả mọi thứ trên đời này thì cũng không thể đổi được Nước Trời. Và nếu có được mọi sự ở đời này mà không có Nước Trời thì cũng bằng không. Đức Giêsu đã từng nói: “Được lời lãi cả thế gian mà thiệt mất linh hồn nào có ích gì”(Mt 16,26). Chính vì thế, khi biết được Đức Giêsu, biết được Nước Trời, Thánh Phaolô đã chấp nhận mất tất cả mọi thứ ở đời này để giữ lấy cho được Đức Giêsu, giữ lấy cho được Nước Trời. Trong thư Philiphê, Ngài nói: “Tôi coi tất cả mọi sự là thiệt thòi, so với mối lợi tuyệt vời, là được biết Đức Kitô Giêsu, Chúa của tôi. Vì Ngài, tôi đành mất hết, và tôi coi tất cả như rác, để được Đức Kitô và được kết hợp với Ngài” (x. Pl 3,8-9).

Vì Nước Trời quan trọng như vậy, nên Đức Giêsu mời gọi chúng ta: “Trước tiên hãy lo tìm nước trời rồi mọi sự Ngài sẽ lo cho sau” (Mt 6,33). Cho nên, bổn phận trước tiên của mỗi người kitô hữu chúng ta là phải lo tìm kiếm Nước Trời, phải chiếm cho được Nước Trời. Nhưng làm thế nào để chiếm được Nước Trời? Chính Đức Giêsu đã nói: “Không phải bất cứ ai thưa với Thầy: ‘Lạy Chúa! lạy Chúa!’ là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời, mới được vào mà thôi” (Mt 7,21). “Ý muốn của Cha Thầy” ở đây chính là “Lời của Ngài”. Lời của Chúa chứa đựng trong cuốn Kinh Thánh, nhất là những Giáo huấn của Đức Giêsu được thể hiện qua Tin mừng, qua Mười điều răn, qua giáo huấn của Hội Thánh. Ngoài ra, chúng ta cũng có thể thực hiện ý muốn của Chúa qua tiếng nói lương tâm.

Đức Giêsu còn nói: “Nước Trời phải đương đầu với sức mạnh, ai mạnh sức thì chiếm được.”(x. Mt 11,12). Đó là sức mạnh của Tình yêu: Yêu Chúa – yêu người. Yêu Chúa hết lòng hết sức trên hết mọi sự. Yêu người như chính mình ta vậy. Đó là sức mạnh của sự từ bỏ: “Ai muốn theo Ta, hãy từ bỏ mình vác thập giá mình mà theo Ta” (Mt 16,24): Từ bỏ tội lỗi và những đam mê xác thịt; Từ bỏ những khuynh hướng xấu; Từ bỏ những tham, sân, si; Có khi phải từ bỏ cả danh vọng, người thân và của cải mình có… nếu như Nước Trời đòi buộc. Đức Giêsu mời gọi chàng thanh niên đến xin Ngài “phải làm gì để được sự sống đời đời” rằng: “Hãy đi bán tài sản của anh và đem cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi” (Mt 19,21 ; Mc 10,21 ; Lc 18,22). Nhưng chàng thanh niên đã không chấp nhận lời mời gọi của Đức Giêsu, anh ta đã “buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải” (Mc 10,22). Như vậy, của cải đã cản lối chàng thanh niên đến với Đức Giêsu.

Thái độ của chúng ta thì sao? Chúng ta có “dùng sức mạnh” để chiếm cho được Nước Trời không? Chúng ta có từ bỏ mọi sự để mua lấy Nước Trời không? Hay chúng ta vẫn để cho chức quyền, danh vọng, của cải và những thứ ở đời này níu kéo, giam hãm và cản bước chúng ta đến với Chúa, đến với Nước Trời ?

Lạy Chúa, xin ban cho chúng con ơn khôn ngoan: không phải là thứ khôn ngoan theo tính xác thịt, cũng không phải sự khôn ngoan theo tính tự nhiên, mà là sự khôn ngoan siêu nhiên, sự khôn ngoan đến từ Thiên Chúa. Bởi vì, khi có sự khôn ngoan của Chúa, chúng con mới có thể chọn lựa những điều tốt, loại bỏ những những điều xấu, và khi có sự khôn ngoan của Chúa chúng con sẽ biết qui hướng tất cả mọi sự về cùng đích của cuộc đời là chính Chúa. Khi có sự khôn ngoan của Chúa, chúng con sẽ biết từ bỏ mọi sự để dành cho được Nước Trời. Amen.

Lm Anthony Trung Thành

Tags: Năm A CN17

Đọc nhiều nhất Bản in 25.07.2017 18:43