Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 4/2018

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Nỗi đau Thập Giá

§ Giêrônimô Nguyễn Văn Nội

CHÚA NHẬT LỄ LÁ NĂM B (25/03/2018)

"Ê-lô-i, Ê-lô-i, la-ma xa-bác-tha-ni!"
"Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?"

I. LẮNG NGHE LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁC-CÔ (15,1-39):

1 Vừa tảng sáng, các thượng tế đã họp bàn với các kỳ mục và kinh sư, tức là toàn thể Thượng Hội Đồng. Sau đó, họ trói Đức Giê-su lại và giải đi nộp cho ông Phi-la-tô.

2 Ông Phi-la-tô hỏi Người: "Ông là vua dân Do-thái sao?" Người trả lời: "Đúng như ngài nói đó." 3 Các thượng tế tố cáo Người nhiều tội, 4 nên ông Phi-la-tô lại hỏi Người: "Ông không trả lời gì sao? Nghe kìa, họ tố cáo ông biết bao nhiêu tội!" 5 Nhưng Đức Giê-su không trả lời gì nữa, khiến ông Phi-la-tô phải ngạc nhiên.

6 Vào mỗi dịp lễ lớn, ông thường phóng thích cho dân một người tù, tuỳ ý họ xin. 7 Khi ấy có một người tên là Ba-ra-ba, đang bị giam với những tên phiến loạn đã giết người trong một vụ nổi dậy. 8 Đám đông kéo nhau lên yêu cầu tổng trấn ban ân xá như thường lệ. 9 Đáp lời họ yêu cầu, ông Phi-la-tô hỏi: "Các ông có muốn ta phóng thích cho các ông vua dân Do-thái không?" 10 Bởi ông thừa biết chỉ vì ghen tỵ mà các thượng tế nộp Người. 11 Nhưng các thượng tế sách động đám đông đòi ông Phi-la-tô phóng thích tên Ba-ra-ba thì hơn. 12 Ông Phi-la-tô lại hỏi: "Vậy ta phải xử thế nào với người mà các ông gọi là vua dân Do-thái?" 13 Họ la lên: "Đóng đinh nó vào thập giá!" 14 Ông Phi-la-tô lại hỏi: "Nhưng ông ấy đã làm điều gì gian ác?" Họ càng la to: "Đóng đinh nó vào thập giá!" 15 Vì muốn chiều lòng đám đông, ông Phi-la-tô phóng thích tên Ba-ra-ba, truyền đánh đòn Đức Giê-su, rồi trao Người cho họ đóng đinh vào thập giá.

16 Lính điệu Đức Giê-su vào bên trong công trường, tức là dinh tổng trấn, và tập trung cả cơ đội lại. 17 Chúng khoác cho Người một tấm áo điều, và kết một vòng gai làm vương miện đặt lên đầu Người. 18 Rồi chúng bái chào Người: "Vạn tuế đức vua dân Do-thái!" 19 Chúng lấy cây sậy đập lên đầu Người, khạc nhổ vào Người, và quỳ gối bái lạy. 20 Chế giễu chán, chúng lột áo điều ra, và cho Người mặc áo lại như trước. Sau đó, chúng dẫn Người đi để đóng đinh vào thập giá.

21 Lúc ấy, có một người từ miền quê lên, đi ngang qua đó, tên là Si-môn, gốc Ky-rê-nê. Ông là thân phụ hai ông A-lê-xan-đê và Ru-phô. Chúng bắt ông vác thập giá đỡ Đức Giê-su. 22 Chúng đưa Người lên một nơi gọi là Gôn-gô-tha, nghĩa là Đồi Sọ.

23 Chúng trao rượu pha mộc dược cho Người, nhưng Người không uống. 24 Chúng đóng đinh Người vào thập giá, rồi đem áo Người ra bắt thăm mà chia nhau, xem ai được cái gì. 25 Lúc chúng đóng đinh Người là giờ thứ ba. 26 Bản án xử tội Người viết rằng: "Vua người Do-thái". 27 Bên cạnh Người, chúng còn đóng đinh hai tên cướp, một đứa bên phải, một đứa bên trái. (28 Thế là ứng nghiệm lời Kinh Thánh: Người bị liệt vào hạng những tên phạm pháp.)

29 Kẻ qua người lại đều nhục mạ Người, vừa lắc đầu vừa nói: "Ê, mi là kẻ phá Đền Thờ, và nội trong ba ngày xây lại được, 30 có giỏi thì xuống khỏi thập giá mà cứu mình đi!" 31 Các thượng tế và kinh sư cũng chế giễu Người như vậy, họ nói với nhau: "Hắn cứu được thiên hạ, mà chẳng cứu nổi mình. 32 Ông Ki-tô vua Ít-ra-en, cứ xuống khỏi thập giá ngay bây giờ đi, để chúng ta thấy và tin." Cả những tên cùng chịu đóng đinh với Người cũng nhục mạ Người.

33 Vào giờ thứ sáu, bóng tối bao phủ khắp mặt đất mãi đến giờ thứ chín. 34 Vào giờ thứ chín, Đức Giê-su kêu lớn tiếng: "Ê-lô-i, Ê-lô-i, la-ma xa-bác-tha-ni!" Nghĩa là: "Lạy Thiên Chúa, Thiên Chúa của con, sao Ngài bỏ rơi con?" 35 Nghe vậy, một vài người đứng đó liền nói: "Kìa hắn kêu cứu ông Ê-li-a." 36 Rồi có kẻ chạy đi lấy một miếng bọt biển, thấm đầy giấm, cắm vào một cây sậy, đưa lên cho Người uống mà nói: "Để xem ông Ê-li-a có đến đem hắn xuống không." 37 Đức Giê-su lại kêu lên một tiếng lớn, rồi tắt thở. 38 Bức màn trướng trong Đền Thờ bỗng xé ra làm hai từ trên xuống dưới. 39 Viên đại đội trưởng đứng đối diện với Đức Giê-su, thấy Người tắt thở như vậy liền nói: "Quả thật, người này là Con Thiên Chúa."

II. TÌM HIỂU VÀ SUY NIỆM LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁC-CÔ (15,1-39):

2.1 Bài Thương Khó theo Tin Mừng Mác-cô mở đầu Tuấn Thánh mà cao điểm là cái chết thập giá và sự phục sinh vinh quang của Đức Giê-su Ki-tô, Con Một Thiên Chúa. Dù chúng ta có suy niệm bao nhiêu giờ, chúng ta cũng không thể hiểu nổi nỗi đau của Đức Giê-su trên thập giá. Đức Giê-su chịu nỗi đau trên thân thể Người do những trận đòn của quân lính và chặng đường vác cây gỗ lên đồi Gol-go-tha, nhất là do hai chân hai tay bị đóng đinh vào thập giá. Đế quốc văn minh vào bậc nhất của nhân loại thời bấy giờ là Đế quốc La-mã đã có sáng kiến tạo ra cực hình khủng khiếp này để trừng trị những kẻ phản loạn và trọng tội. Nhưng Đức Giê-su Na-da-rét không phải là một trọng tội, càng không phải là kẻ phản loạn. Thế mà Người bị đóng đinh....

Nhưng nỗi đau thể xác dù có lớn đến mấy cũng không thể so sánh được với nỗi đau tinh thần, nỗi đau trong lòng của Đức Giê-su. Nỗi đau ấy vô cùng khủng khiếp, không thể tưởng tượng nổi. Đó là nỗi đau của người con phải bỏ lại người mẹ thân yêu. Đó là nỗi đau của người thầy bị các môn đệ bỏ rơi một mình vào chính lúc Người cần sự an ủi nhất. Đó là nỗi đau của Đấng ”đi tới đâu thì ban ơn giáng phúc tới đó” mà lại nhận được sự đáp trả bạc bẽo và bạo tàn của đám đông dân chúng và lãnh đạo tôn giáo như thế. Đó là nỗi đau của người Con được Cha giao sứ mạng cứu chuộc nhân loại mà lại bị Cha bỏ rơi đơn độc vào giờ phút quyết định!

2.2 Từ nỗi đau tột cùng trong thể xác và trong tâm hốn mà Đức Giê-su phải chịu trên thập giá, chúng ta hiểu được một phần nào hai sự thật bí nhiệm này:

- Một là tội lỗi con người khủng khiếp như thế nào và
- Hai là Tình Yêu của Thiên Chúa lớn lao vĩ đại như thế nào.

Lịch sử Ít-ra-en cũng chính là lịch sử cứu độ là những trang sử phản nghịch của dân và sự tha thứ của Thiên Chúa. Dân Ít-ra-en (cũ) là dân cứng đầu cứng cổ, vô ơn và bất trung triền miên. Ki-tô giáo hay dân Ít-ra-en mới cũng chẳng khá hơn.

Chỉ cần nhìn lại đời sống tôn giáo và tâm linh của mỗi người, chúng ta thấy ngay là lịch sử phản bội Thiên Chúa vẫn hằng ngày tái diễn. Chúng ta phản nghịch cùng Thiên Chúa bằng những tội chúng ta phạm. Chúng ta phản nghịch cùng Thiên Chúa bằng những thiếu sót, vì chúng ta không làm những điều tốt lành chúng ta phải làm.

Thế mà Thiên Chúa không tiêu diệt hay trừng phạt chúng ta mà lại ra tay cứu độ chúng ta: ”Không có Tình Yêu nào lớn lao cho bằng Tình Yêu của người hiến mang sống mình vì người mình yêu” Thánh Gio-an đã nhận định rất chính xác.

III. THỰC THI LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁC-CÔ (15,1-39):

3.1 Trước thập giá hay trước các nỗi đau trên thề xác và trong tâm hồn của Đức Giê-su Ki-tô, tốt nhất là chúng ta cúi đầu im lặng, chẳng nói gì hết. Vì chúng ta nói gì cũng bằng thừa. Thinh lặng và đấm ngực sám hối ăn năn.

3.2 Nhờ thập giá của Đức Giê-su, chúng ta có sức đón nhận mọi thập giá của cuộc đời một cách bình an và tin tưởng hơn. Chúa Trời tôi mà còn phải chịu cực hình như thế thì tôi có lý do gì để tránh né cực hình? Chúa Trời tôi mà còn phải chịu vùi dập như thế thì tôi có bị vùi dập bao nhiêu đi nữa cũng chưa là gì!

IV. CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA TRONG TIN MỪNG MÁC-CÔ (15,1-39):

Lạy Thiên Chúa là Cha của Đức Giê-su Ki-tô và là Cha của chúng con, chúng con chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Cha vì Cha đã ban Con Một Cha cho chúng con để Người chịu đóng đinh thập giá để mạc khải Tình Yêu của Cha cho chúng con và để cứu chuộc chúng con.

Lạy Chúa Giê-su Ki-tô là Chúa của chúng con, chúng con chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Chúa, vì Chúa đã chịu đóng đinh thập giá để chuộc tội chúng con và mạc khải Tình Yêu của Cha cho chúng con.

Lạy Chúa Thánh Thần là Ngôi Ba Thiên Chúa, chúng con chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Chúa vì Chúa đã thông hiệp vào mầu nhiệm thập giá–phục sinh của Chúa Ki-tô. Xin Chúa thánh hóa chúng con và đem chúng con vào Huyền Nhiệm Tình Yêu của Thiên Chúa. Amen.

Sài-gòn ngày 19 tháng 03 năm 2018
Lễ kính Thánh Giuse

Giêrônimô Nguyễn Văn Nội

Tags: Lễ Lá

Đọc nhiều nhất Bản in 23.03.2018 06:32