Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 10/2018

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

“Ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta”

§ Lm Phêrô Nguyễn Văn Hương

Chúa Nhật 26 Thường Niên Năm B
Ds 11,25-29; Gc 5,1-6; Mc 9,38-43,45, 47-48

Tin Mừng hôm nay kể lại việc thánh Gioan, một trong số các Tông Đồ, kể lại với Chúa Giêsu sự kiện họ đã chứng kiến một người không thuộc nhóm các môn đệ nhưng đã lấy danh Chúa Giêsu mà trừ quỷ và các ông đã ngăn cản không cho người đó làm như thế. Nghe những điều này, Chúa Giêsu liền bảo: “Đừng ngăn cản người ta, vì không ai lấy danh nghĩa Thầy mà làm phép lạ, rồi ngay sau đó lại có thể nói xấu về Thầy. Quả thật, ai không chống lại chúng ta là ủng hộ chúng ta” (Mc 9,39-40).

1- Ngoài Giáo Hội không có ơn cứu độ?

Đây là một chủ đề rất quan trọng hiện nay. Chúng ta nghĩ gì về những ai ở ngoài Giáo Hội, những người cố gắng làm những việc tốt lành và chứng tỏ một tinh thần cao cả, dẫu họ không tin vào Chúa Kitô và gia nhập vào Giáo Hội. Họ có được cứu độ không?

Ngày xưa, trong một lá thư gửi chống lại lạc giáo, thánh Ciprianô (+258) có một câu nói nổi tiếng: “Extra ecclesiam nulla salus: ngoài Giáo Hội không có ơn cứu độ.” Khi quả quyết như thế, thánh nhân muốn chống lại những người theo lạc giáo chủ trương không cần phép rửa của Giáo Hội và ngài xác tín rằng ai chịu phép rửa từ những người lạc giáo là không thành sự.

Tuy nhiên, câu nói này đã được giải thích cách giảm thiểu, nếu không muốn nói là méo mó về dụng ý của ngài. Thường khi trích lại câu nói này, người ta thường nhấn mạnh việc phải ở trong Giáo Hội Công Giáo hữu hình để được cứu độ. Quan niệm này đã tồn tại trong Giáo Hội rất lâu, hàng thế kỷ. Phải đợi đến Công Đồng Vaticanô II, chúng ta mới có một cái nhìn quân bình và mới mẻ về ơn cứu độ của những người ngoài Giáo Hội. Dĩ nhiên, sự thay đổi này là kết quả của một quá trình suy tư thần học, sau những khám phá về những vùng đất mới và nhờ những khả năng liên lạc với các dân tộc khác trên thế giới. Người ta thấy rằng có vô số con người chưa bao giờ được nghe loan báo Tin Mừng, không phải vì lỗi lầm của họ, hoặc đã được truyền giáo theo một cách thế không phù hợp từ những nhà truyền giáo thực dân, nên làm cho họ gặp khó khăn trong việc đón nhận Tin Mừng.

Thật vậy, với sự thay đổi này, thần học quả rằng đối với Thiên Chúa, mọi sự đều có thể. Thiên Chúa muốn cứu độ hết mọi người, cụ thể, Người cũng muốn cứu độ cả những người ở ngoài Giáo Hội, khi họ chưa có đức tin vào Chúa Kitô, chưa được rửa tội và không phải là thành viên của Giáo Hội. Cái nhìn này có nền tảng Kinh Thánh và thần học rất vững chắc: “Thiên Chúa muốn tất cả mọi người nhận biết chân lý và được cứu độ” (x 1 Tm 2,4). Thiên Chúa có những cách thế riêng để cứu độ họ và ơn cứu độ của Đức Kitô mang đến không giới hạn bởi khu vực, chủng tộc, quốc gia, nhưng mang tính phổ quát, cho hết mọi người. Đức Kitô chết cho hết mọi người không loại trừ ai. Trong Hiến Chế Vui Mừng và Hy Vọng, số 22, Công Đồng Vaticanô còn thêm: “Chúa Thánh Thần ban cho mỗi người khả năng để được kết hợp với mầu nhiệm Vượt Qua của Chúa Kitô theo một cách thức mà chỉ Thiên Chúa mới biết và vì thế, họ được cứu độ.”

2- Họ là ai và làm gì?

Một cách cụ thể, Hiến Chế Lumen Gentium, Ánh Sáng Muôn Dân, số 16 nói đến những người sau đây dù không thuộc về Giáo Hội một cách hữu hình nhưng vẫn hy vọng được cứu độ: trước hết phải kể đến những người tin nhận Thượng Đế và tôn thờ Người như là Đấng Tạo Hóa của đời mình, họ là những người Do Thái Giáo và Hồi Giáo. Kế đến là những người vô tình không biết Tin Mừng Đức Kitô và Giáo Hội, nhưng thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa và sống theo tiếng lương tâm ngay thẳng, họ có thể được cứu độ. Một cách vô hình họ cũng thuộc về Giáo Hội.

Như thế, đức tin Kitô Giáo chúng ta đã thay đổi chăng? Không. Cũng như xưa, chúng ta tiếp tục tin vào hai điều: Thứ nhất, rằng một cách khách quan và quả thật Chúa Giêsu là Đấng Trung Gian duy nhất và là Đấng Cứu Độ của toàn thể nhân loại, và rằng những ai không biết Người, nếu họ được cứu độ, thì được cứu nhờ Người và nhờ cái chết cứu độ của Người.

Thứ đến, chúng ta tin rằng những ai chưa thuộc về Giáo Hội hữu hình, nhưng họ đang hướng về Giáo Hội một cách thực tế, họ cũng làm thành viên của Giáo Hội rộng lớn hơn, mà chỉ có Thiên Chúa mới biết.

Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu xem ra yêu cầu hai điều từ những người ở ngoài Giáo Hội: điều thứ nhất là họ không “chống lại Người,” nghĩa là họ không chống lại một cách chủ động đức tin và các giá trị Tin Mừng, nghĩa là họ không đặt mình chống lại Thiên Chúa. Họ có thể được cứu.

Thứ đến, nếu họ không thể phục vụ và yêu mến Thiên Chúa, ít ra họ phục vụ và yêu mến hình ảnh của Người, là con người, tha nhân, đặc biệt những người nghèo. Họ cũng được cứu. Quả thậy, điều này được Chúa Giêsu quả quyết ở câu kế tiếp như nói về những ai ở ngoài Giáo Hội: “Ai cho anh em uống một chén nước vì lẽ anh em thuộc về Đấng Kitô, thì Thầy bỏa thật anh em, người đó sẽ không mất phần thưởng đâu” (Mc 9,41; x. Mt 10,42).

3- Chúng ta phải làm gì?

Tuy nhiên, sau khi đã giải thích giáo huấn này, tôi tin rằng cũng cần thiết để chúng ta điều chỉnh điều gì đó nữa, là thái độ bên trong chúng ta, tâm lý chúng ta xét như là những người tin. Ngày nay tư tưởng và thái độ Giáo Hội đã thay đổi, nhưng nhiều người Công Giáo trong chúng ta không muốn thay đổi; nhiều lúc chúng ta muốn độc quyền về chân lý và ơn cứu độ, tỏ ra hơn người khác, hơn tôn giáo khác một cách thái quá vì mình tin vào Chúa Kitô và là thành viên của Giáo Hội. Trái lại, có những người lại thắc mắc trước những thay đổi này khi nói: “Như thế, trở thành người Kitô hữu tốt để làm gì?”

Một cách tích cực, chúng ta phải thực sự vui mừng vì những sự cởi mở mới mẻ này của thần học Công Giáo khi biết rằng những anh chị em chúng ta ở ngoài Giáo Hội cũng có khả năng để được cứu độ. Điều này là điều đang giải phóng và đang khẳng định sự quảng đại vô biên của Thiên Chúa và ý định của Người là muốn cho “mọi người được cứu độ” (1 Tm 2,4) đó sao?

Chúng ta phải làm cho khát khao của Môsê trở thành khát khao của chúng như bài đọc I hôm nay diễn tả: “Phải chi Đức Chúa ban Thần Khí trên toàn dân của Người để họ đều là ngôn sứ! Vì Đức Chúa đã ban Thần Khí của Người trên họ” (Ds 11,29).

Hiểu như thế, phải chăng chúng ta nên dừng việc truyền giáo, cứ để cho mọi người trong bình an, trong xác tín riêng của họ, và thôi việc giới thiệu Chúa Kitô, bởi vì người ta cũng có thể được cứu độ theo cách thế riêng của họ? Dĩ nhiên không! Chúng ta phải tiếp tục thực thi lệnh truyền của Chúa là làm cho muôn dân trở thành môn đệ của Người. Nhưng điều mà chúng ta phải làm là nhấn mạnh lý do tích cực hơn là tiêu cực. Lý do tiêu cực là: “Bạn hãy tin vào Chúa Giêsu Kitô, vì ai không tin vào Người thì sẽ bị luận phạt đời đời.” Còn lý do tích cực là: “Bạn hãy tin vào Chúa Kitô, bởi vì thật tuyệt vời khi tin vào Người, biết Người, và có Người bên cạnh như là Đấng Cứu Độ, khi chúng ta sống cũng như khi lìa đời.” Điều đó tạo nên sự khác biệt và có sức thuyết phục hơn là dọa dẫm. Amen!

Lm Phêrô Nguyễn Văn Hương

Tags: Năm B CN26

Đọc nhiều nhất Bản in 28.09.2018 16:20