Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 1/2018

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Lòng Thương Xót của Chúa có tự động đến với con người hay không?

§ Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

Hỏi: xin cha giải thích rõ về điều kiện để được hưởng lòng Chúa thương xót.

Trả lời: Thiên Chúa là tình yêu và giầu lòng thương xót, nên đã tạo dựng và cứu chuộc con người nhờ Chúa Giê su-Kitô, Đấng cũng vì thương xót con nhân loại mà đã vui lòng đến trần gian làm CON NGƯỜI để hy sinh “mạng sống mình làm giá chuộc cho muôn người.” (Mt 20:28).

Khi hiện ra với ông Mô-sê từ trên đám mây, Thiên Chúa đã phán bảo ông như sau:

ĐỨC CHÚA ! ĐỨC CHÚA ! Thiên Chúa nhân hậu và từ bi, hay nén giận; giầu lòng nhân nghĩa và thành tín, giữ lòng nhân nghĩa với muôn ngàn thế hệ…” (Xh 34: 5-7)

LỜI Chúa trên đây đủ minh chứng Người là Thiên Chúa của tình yêu và lòng thương xót.

Đó là chân lý chúng ta phải nắm chắc mỗi khi suy niệm hay nghĩ đến Chúa trong tâm tình biết ơn và suy tôn tình thương và lòng thương xót của Chúa. Phải ca tụng và biết ơn Chúa vì Chúa tạo dựng và cứu chuộc con người tuyệt dối không vì lợi ích nào của riêng Người, mà hoàn toàn chỉ vỉ yêu thương và muốn chia sẻ hạnh phúc của Người cho mọi con cái loài người mà thôi.

Như thế, đừng ai nghĩ sai lầm là Thiên Chúa có lợi gì mà phải tạo dựng và cứu chuộc con người, đến nỗi đã hy sinh chính Con Một của mình là Chúa Giê-su-Kitô chết đau thương trên thập giá cách nay trên 2000 năm để cho con người có hy vọng được cứu độ và sống hạnh phúc vĩnh cửu với Chúa trên Nước Trời mai sau.

Phải nói là có hy vọng thôi chứ chưa bảo đảm 100% ngay từ bây giờ, không phải vì công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô chưa đủ, mà vì con người còn có tự do muốn hưởng công nghiệp đã quá đủ đó của Chúa Kiô, hay từ khước để chọn con đường nào khác theo ý muốn riêng của mình, khiến công nghiệp cứu chuộc của Chúa trở nên vô ích cho người đó.

Thật vây, Thiên Chúa yêu thương và giàu lòng thương xót. Nhưng Người không bắt buộc ai phải yêu mến Người để hưởng tình thương và lòng thương xót đó. Chúa chỉ mời gọi để tùy con người đáp trả mà thôi. Dụ ngôn về tiệc cưới trong Tin Mừng Thánh Matthêu (Mt 22: 1-10) và Thánh Luca (Lc 14: 15- 21) đã chứng minh điều này. Hạnh phúc Nước Trời ví như tiệc cưới mà ông vua kia mở ra để mời khách đên dự nhân ngày thành hôn của con mình. Nhưng các khách được mời đều lấy cớ này hay lý do nọ để khước từ lời mời đó, khiến nhà vua phải sai gia nhân ra mời hết mọi người ngoài đường phố vào dự cho đầy nhà. Những khách chính thức được mời mà từ chối không đến chính là những người đã và đang từ chối không muốn yêu Chúa như Chúa đòi hỏi để được chúc phúc.

Chúa muốn cứu độ cho hết mọi người để ai cũng được vui hưởng tình yêu và lòng thương xót của Chúa cách nhưng không (gratuitously) ban cho mọi người. Nhưng thực tế cho thấy là có biết bao người đã và đang khước từ lời mời của Chúa, vì quá yêu thế gian và những thực tại chóng qua ở đời này như tiền của,vui thú bất chính và danh vọng phù phiếm.

Họ quá gắn bó với những thực tế hư hão chóng qua của trần gian đến nỗi không thể nâng lòng lên tới Chúa và ao ước những giầu sang phú quí và vui thú của Nước Trời nơi “trộm cắp không bén bảng, mối mọt cũng không đục phá.” (Lc 12: 33)

Thiên Chúa không bắt buộc ai phải nhận tình yêu và lòng thương xót của Người.

Chúa chỉ mời gọi và tùy con người đáp trả mà thôi. Do đó, nếu ai từ khước Chúa để sống cho thế gian, làm nô lệ cho ma quỷ, thì Chúa không can thiệp để ngăn cấm, nhưng con người phải chịu mọi hậu quả của việc mình chọn lựa đó. Và đó là lý do phải có Thiên Đàng để dành cho những người quyết tâm yêu mến Chuá và sống theo đường lối của Người. Ngược lại, phải có hỏa ngục là nơi dành cho những ai chối Chúa để sống theo thề gian và làm những sự dữ như oán thù, giết người, giết thai nhi, gian tham, trộm cướp, bóc lột, vô nhân đạo, tôn thờ tiền của, ham chuộng khoái lạc (hedonism) dâm ô thác loạn, buôn bán phụ nữa và trẻ em bán cho bọn ma cô tú bà hành nghề mãi dâm và ấu dâm rất khốn nạn, thay chồng đổi vợ, tiếp tay với thế quyền để bóc lột, hà hiếp người dân lành thấp cổ bé miệng, và dửng dưng trước sự nghèo đói, bệnh tật và bất công xã hội.

Nếu những người này không mau kíp ăn năn sám hối để từ bỏ con đường tội lỗi đang đi, thì họ không thể hưởng được tình yêu và lòng thương xót (love and mercy) của Chúa cùng với công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô để vào Nước Trời hương phúc Thiên Đàng với các Thánh và các Thiên Thần đang thờ lậy, ngợi khen và vui hưởng Thánh Nhan Chúa, là Cha cực tốt cực lành.

Như thế có nghĩa là tình thương và lòng thương xót của Chúa Cha cùng với công nghiệp cứu chuộc của Chúa Giê su Kitô không tự động ban phát cho ai mà không đòi hỏi sự cộng tác của người đó qua quyết tâm sống theo đường lối của Chúa và bước đi theo Chúa Kitô là “Con Đường, là Sư Thật và là sự sống.” (Ga 14;6)..

Nghĩa là, muốn hưởng tinh thương và công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô, thì phải từ bó tội lỗi, phải ăn năn sám hối để xin Chúa thứ tha mọi tội mình đã phạm vì yếu đuối con người. Chúa rộng lòng tha thứ nếu con người thực tâm sám hối như Chúa Giê su đã nói với bọn biệt phái xưa kia, khi họ đến hỏi Chúa xem có phải mấy người bị Tông Trấn Phi-la-Tô giết cùng với 18 người khác bị thác Si-lô-a đổ xuống đè chết là những người tội lỗi hơn người khác hay không.

Chúa đã trả lời họ như sau:

Tôi nói cho các ông biết: không phải thế đâu. Nhưng nếu các ông không sám hối, thì các ông cũng sẽ chết hết như vậy.” (Lc 13: 3).

Như thế rõ ràng cho thấy là Chúa cần thiện chí của con người muốn được thương xót và cứu độ thể hiện qua quyết tâm xa tránh tội lỗi, vì chỉ có tội mới ngăn cản con người đến với Chúa để được thương xót và cứu độ. Chúa yêu thương kẻ có tội: đúng. Nhưng yêu thương để lôi kéo kẻ có tội ra khỏi con đường hư mất, chứ không yêu thương để dung dưỡng, nuông chiều kẻ có tội để họ cứ sống trong tội và nại lòng thương xót của Chúa để không ăn năn chừa bỏ.

Đó là lý do tại sao Chúa Giê su đã đối xử khoan dung với một phụ nữ phạm tội ngọai tình mà bọn biệt phái dẫn đến xin Chúa cho ném đá. Chúa không lên án chị như bọn biết phái kia, nhưng đã nói với chị kia như sau:

Tôi cũng không lên án chị đâu.Thôi chị cứ về đi, và từ nay đừng phạm tội nữa.” (Ga 8: 11)

Tại sao Chúa không nói: chị cứ về đi, và nếu có phạm tội nữa thì lại đến tôi tha cho ? Ngược lại Chúa nói rõ là từ nay đừng phạm tội nữa.

Đó cũng là điều Chúa nói với tất cả mọi người chúng ta ngày nay đang sống đức tin trong Giáo Hội, giữa bao khó khăn thử thách đến từ thế gian vô luân vô đạo với đầy rẫy gương xấu và dịp tội, nhất là đến từ ma quỷ mà Thánh Phê rô ví như “sư tử đói gầm thét rảo quanh tìm mồi cắn xé” (1 Pr 5: 8) để lôi kéo chúng ra ra khỏi tình thương của Chúa và mất hy vọng được cứu rỗi.

Chúa đầy lòng xót thương, nhưng con người không được lợi dụng tình thương này để đi hàng hai, là một chân bước đi theo Chúa, còn chân kia bước đi theo thế gian và làm nô lệ cho ma quỉ. Ai sống như vậy thì hãy nghe lời Chúa Kitô nghiêm khắc cảnh cáo trong Sách Khải Huyền như sau:

: Ta biết các việc ngươi làm. Ngươi chẳng nóng mà cũng chẳng lanh, Phải chi ngươi lạnh hẳn hay nóng hẳn đi. Nhưng vì ngươi cứ hâm hâm chẳng nóng, chẳng lạnh, nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta.” (Kh 3: 15-16)

Chúng ta đang sống trong Năm Thánh Lòng Thương xót (Jubilee of Mercy), mở ra để kêu gọi mọi người chậy đến đón nhận lòng thương xót của Chúa. Chậy đến như đứa con đi hoang trở về nhà cha và nói với cha rầng “Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha. Chẳng còn đáng gọi là con cha nữa…” (Lc 15: 21). Nhưng người cha đã không la mắng con mà còn sai gia nhân làm tiệc ăn mừng con đi hoang đã trở về. Tuy miệng không nói ra, nhưng trong lòng, người cha cũng thầm nói với con rằng : cha tha tội đi hoang lần này của con. Con trở về rồi thì từ nay đừng đi hoang nữa nhé. Nghĩa là chắc chắn người cha không muốn nói với con rầng : cha đầy lòng xót thương, nên lần nào con lại đi hoang nũa, thì cha lại tha thứ cho.

Chúng ta, không ít thì nhiều, cũng là những đứa con đi hoang và nay trở về nhà Cha để xin tha thứ. Chắc chắn Cha sẽ mở rộng vòng tay để ôm lấy và sẽ mở tiệc ăn mừng.Nhưng chúng ta phải quyết tâm không bao giờ đi hoang nữa, tức là phải xa tránh tội lỗi để không tự làm hại mình và làm hư công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô. Làm hư công nghiệp này, vì nếu không quyết tâm đoạn tuyệt với tội lỗi thì Chúa không thể cứu ai được, dù đã một lần Chúa chịu đóng đanh và chết trên thập giá để đền tội thay cho con người.

Đó là lý do tại sao Chúa Giêsu xưa đã chữa lành cho một người tàng tật; sau đó Chúa lại gặp anh này trong Đền Thờ, và Người đã nói với anh như sau:

“Này anh, anh đã được khỏi bệnh. Đừng phạm tội nữa kẻo lại phải khốn hơn trước.” (Ga 5: 14)

Như thế, rõ ràng cho thấy là nếu cứ coi thường hay lợi dụng lòng thương xót của Chúa để cứ đi hoang, cứ phạm tội thì sẽ tự làm hại mình và làm hư công nghiệp cứu chuộc của Chúa Kitô. Cụ thể, nếu một người cứ lén lút phạm tội ngoại tình mà không ý thức được nguy hại của hành vi sai trái này để quyết tâm từ bỏ, thì sẽ có ngày mất hết danh dự và cả mạng sống nữa khi tình địch khám phá ra tội nặng này. Hoặc người lái xe cứ quen thói vượt đền đỏ, thì chắc chắn có ngày sẽ gây tử thương cho mình và cho người khác trên công lộ. Lại nữa, cứ xâm nhập gia cư của người khác để ăn trộm, thì có ngày sẽ bị bắn chết, vì ở tư gia Mỹ rất nhiều người có súng đạn để tự vệ và bảo vệ tài sản của mình.

Tóm lại, lòng thương xót của Chúa mời gọi ta thêm yêu mến Chúa và sống sao cho đẹp lòng Người để mưu ích cho ta, chứ không có lợi gì cho Chúa, vì Người đã quá đủ hạnh phúc rồi. Nhưng vì lợi ích cho ta mà Chúa không dung dưỡng cho ai lợi dụng để dùng làm bình phong lá chắn, để cứ ngoan cố phạm tội mà không có thiện chí từ bỏ. Amen.

Ước mong những lời giải thích trên thỏa mãn câu hỏi đặt ra.

Lm Phanxicô Xaviê Ngô Tôn Huấn

Đọc nhiều nhất Bản in 08.03.2016. 06:49