Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 7/2020

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Hy Sinh Và Cầu Nguyện Cho Các Đẳng Linh Hồn

§ Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Chúa nhật 30-11-1919, bà Mechtilde Thaller - nhũ danh Von Schoenwerth - phụ nữ Công Giáo Đức, êm ái trút hơi thở cuối cùng, hưởng dương 51 tuổi. Sau khi tắt thở, gương mặt bà biểu lộ niềm hạnh phúc và an bình khôn tả.

Trong số di vật của bà, người ta tìm thấy cuốn ”Nhật Ký” ghi lại đặc ân bà nhận lãnh. Một trong những đặc ân là được tiếp xúc thân mật và thường xuyên với các Thánh Thiên Thần, khởi đầu là Thánh Thiên Thần Bản Mệnh của bà. Bà cũng liên hệ với các Linh Hồn nơi Lửa Luyện Ngục. Bà viết:

Vào giây phút cuối đời, mặc dầu còn sống, con người đã bị xét xử rồi. Vào giây phút sau cùng, người hấp hối còn có thể - nhờ ơn lành đặc biệt - làm một tác động hoàn hảo bày tỏ lòng mến Chúa, khiến Linh Hồn chỉ phải ”bay qua” Lửa Luyện Tội mà thôi.

Một lần, tôi thấy trong Lửa Luyện Hình một Linh Hồn mà tôi nghĩ phải ở nơi Luyện Ngục lâu lắm, vì lúc còn sống thường xuyên xúc phạm nặng nề đến THIÊN CHÚA bằng lời lộng ngôn, nguyền rủa và những cơn giận dữ. Tôi hỏi Thiên Thần Bản Mệnh của tôi cho biết người này phải ở bao lâu trong Lửa Luyện Ngục. Thiên Thần trả lời:

- Vào chính giờ phút này, Linh Hồn đó sẽ vào an nghỉ muôn đời với Chúa.

Tôi tỏ ra hết sức ngạc nhiên, vì người này mới qua đời ngày hôm trước. Thiên Thần giải thích:

- Vào giây phút cuối cùng, khi sắp bị xét xử, người này đã giục lòng mến Chúa và ăn năn tội cách trọn vẹn. Ông từng bám víu, say mê và tận hưởng mọi thú vui cuộc đời, giờ đây, ông cảm thấy vui sướng chết đi, từ giã cõi đời, bởi vì, nơi đời sau, ông không còn dịp để xúc phạm đến Đấng Cứu Chuộc ông nữa!

Tôi lại hỏi ông ta có hưởng phúc trọn vẹn không, Thiên Thần trả lời:

- Có chứ! Ông gia nhập hàng ngũ các Thiên Thần Séraphin. Bởi vì, khi còn sống, ông rất thương yêu và giúp đỡ người nghèo. Phúc thay cho người biết thương xót, vì họ sẽ được xót thương!

Một ngày, tôi bỗng có ý định dâng lên THIÊN CHÚA Chí Công mọi âu lo khổ cực của tôi để cầu cho các Linh Hồn trong Lửa Luyện Ngục. Tôi thực hiện ngay ý định và cầu xin Chín Phẩm Thiên Thần trợ giúp tôi trong lời kinh. Tôi cầu nguyện sốt sắng và nhiệt thành đến độ, tôi không cảm thấy mệt mỏi chút nào cả. Sau cùng, tôi định ngừng lại thì Thiên Thần Bản Mệnh tôi thúc giục:

- Cứ tiếp tục nữa đi! Hãy cầu nguyện cho đến khi nào Linh Hồn trong Luyện Ngục - được THIÊN CHÚA cho hưởng các lời cầu nguyện của chị - được giải thoát.

Cảm động sâu xa đến tận cùng tâm hồn trước lời thúc giục, tôi không tìm thấy lời cầu nguyện nào khác, ngoại trừ lập đi lập lại lời:

- Lạy Đức Chúa GIÊSU Từ Bi Nhân Hậu. Chúa thật là Đấng Từ Bi, vì Chúa đã chết cho chúng con, những thụ tạo đáng thương!

Càng lập đi lập lại lời cầu nguyện tôi càng tăng cường lòng sốt sắng nhiệt thành và khóc ròng ròng, bởi vì tai tôi nghe thấy tiếng rên la thảm thiết của các Linh Hồn trong Lửa Luyện Ngục. Rồi tôi cảm thấy niềm an bình sâu xa tràn ngập tâm hồn. Vì mệt mỏi, tôi nhắm mắt một chút, có lẽ trong vòng một phút. Nhưng Thiên Thần Bản Mệnh bảo tôi:

- Hãy mở mắt ra và ca tụng lòng từ bi nhân hậu của Chúa!

Tức thì tôi trông thấy đứng trước mặt một thanh niên tuyệt đẹp, nét đẹp thiên quốc. Thanh niên nói với tôi:

- Lòng xót thương, lời cầu nguyện và nước mắt của Bác đã mở cửa Thiên Đàng cho cháu. Giờ đây cháu ra trình diện trước tòa THIÊN CHÚA. Nhưng trước đó, cháu muốn đến cám ơn Bác và nói với Bác rằng cháu phải đền ơn Bác gấp ngàn lần lời cầu nguyện của Bác. Cháu ở trong Lửa Luyện Ngục từ 21 năm và bị mọi thân nhân cùng bạn bè quên lãng... Khi nào Bác gần sinh thì, cháu sẽ đến nâng đỡ ủi an Bác!

... ”Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ, Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn. Ngay cả khi đồi núi chưa được dựng nên, địa cầu và vũ trụ chưa được tạo thành, Ngài vẫn là THIÊN CHÚA, từ muôn thửơ cho đến muôn đời. Chúa bắt phàm nhân trở về cát bụi, Ngài phán bảo: ”Hỡi người trần thế, trở về cát bụi đi!” Ngàn năm Chúa kể là gì, tựa hôm qua đã qua đi mất rồi, khác nào một trống canh thôi! Ngài cuốn đi, chúng chỉ là giấc mộng, như cỏ đồng trổi mọc ban mai, nở hoa vươn mạnh sớm ngày, chiều về ủ rũ tàn phai chẳng còn” (Thánh Vịnh 90,1-6).

(Frédéric de Lama, ”LES ANGES”, Editions Christiana, 1987, trang 74-75)

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt, 19/11/2007

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 19.11.2007. 15:20