Dân Chúa ? | Liên Lạc |
RSS Feeds
Tháng 3/2010
Album Mới Nhất
- Những loại vũ khí nhà cầm quyền Hà Nội sử dụng đàn áp Giáo dân Đồng Chiêm
- Giáo dân dựng Thánh Giá trên Núi Thờ
- Đồng Chiêm: một màu tang tóc
- Đồng Chiêm: câu trả lời về tự do tôn giáo
- Hành Hương La Vang thường niên 2009
10 Bài Mới Nhất
- Kể Chuyện Đời Con Cho Cha Nghe
- Dựng lại Niềm Tin
- Khiết Tịnh Trước và Sau Hôn Nhân
- Đức Thánh Cha tiếp kiến Hội nghị quốc tế về Linh Mục
- Người Cha Nhân Hậu và Đứa Con Hoang Đàng
- Làm Hòa
- Hồng ân Thiên Chúa thể hiện bằng nhiều cách
- Tin vào lòng nhân từ hay thương xót của Chúa
- Em của con đã mất nay lại tìm thấy
- Cuối cùng cơn giông kinh tế khủng hoảng cũng tạt vào mặt cộng sản Tàu
Sách Online
- Thiên Chúa và Trần Thế Phạm Hồng Lam
Chương III: Giáo Hội (11) (hết) - Như Lời Cầu Kinh Anthony De Mello, Hương Vĩnh chuyển ngữ
Phần VI: Cái Tôi (4) - Mẹ Maria - Trung Tâm Công Trình Của Đức Gioan Phaolô II Lm Việt-Châu, SSS
- Góp Bánh Cho Đời Lm Giuse Trần Đình Long, SSS
- Chúa có mặt là con vui! Cát Minh Nha Trang
Mùa hồng phúc - mùa gặt hái Ơn Gọi của Giáo hội
§ Maria Vũ Loan
VietCatholic News (Thứ Bảy 28/06/2008 07:27)
SAIGÒN - Hôm nay, ngày 28/6/2008, tôi đến tu viện dòng Chúa Cứu Thế Sài Gòn để tham dự thánh lễ truyền chức linh mục cho mười tu sĩ và chức phó tế cho ba thầy tại đây; trong khi đó ở nhà thờ Chánh Tòa Sài Gòn cũng có lễ phong chức phó tế cho mười bốn thầy; và tôi còn để lại trong lòng lời mời của hai thầy sẽ được thụ phong vào cuối tháng tám này.

Đúng là mùa của hồng ân! Một mùa mà niềm vui tràn qua cả cái nóng bức, oi ách mùa hè.
Sân nhà thờ Đức Mẹ Hằng Cứu Giúp bao giờ cũng đông mỗi khi có lễ, hội. Khi mới tám tuổi, tôi được theo một gia đình người hàng xóm đi xe ngựa theo đường Lê Văn Duyệt đến nơi này; nay, đã mấy chục năm qua, sân nhà thờ vẫn rộng, cây cối vẫn xanh um và thánh đường vẫn to vừa đủ cho giáo dân thập phương về đây lễ lạc. Tôi và có lẽ nhiều người rất thích khoảng không gian chẳng hề thay đổi, theo ý riêng, của nhà thờ này.
Đức giám mục giáo phận Đà Nẵng chủ phong thánh lễ hôm nay có cái tên khá ấn tượng, Phalô Tịnh Nguyễn Bình Tĩnh. Dáng người thấp bé và mái tóc bạc của Đức cha làm tôi nghĩ rằng bài giảng sẽ được truyền đạt một cách chậm rãi, yếu ớt; nhưng không ngờ giọng nói của Ngài khỏe mạnh và sang sảng giữa hàng ngàn con người. Vị chủ tế bảy mươi chín tuổi đã nhắn nhủ các tân chức như thế này:
“ …linh mục là một Chúa Giêsu khác! Không nơi nào người ta có thể đóng vai Chúa Giêsu được. Vì thế các linh mục phải luôn có cách sống, cách suy nghĩ, cách giảng dạy, cách làm việc, cách yêu thương như Chúa Giêsu.
Muốn vậy linh mục phải cầu nguyện; đó là cách sống thân mật với Chúa, từ đây mới có thể theo gương Chúa Giêsu giảng dạy và làm chứng nhân với tính cách của con người; phải hoạt động để trở thành tông đồ nhiệt thành, sẵn sàng đảm nhiệm mọi khó khăn…”
Bên cạnh Đức cha chủ tế là một vị giám mục trẻ, dáng người cao to khỏe mạnh, khuôn mặt phúc hậu mà tôi không biết Ngài từ đâu đến; mãi đến khi cha bề trên giám tỉnh ngỏ lời cảm ơn, tôi mới biết đó là Đức cha chánh tòa Lạng Sơn.

Các nghi thức diễn ra một cách quen thuộc, nhưng mỗi khi cộng đoàn đọc lên kinh cầu các thánh, tôi vẫn xúc động lạ thường. Có lẽ các thánh nam nữ trên trời hân hoan vì trần gian có những người bước vào quĩ đạo nên thánh. Có người nói rằng quí cha đã được đứng ở một mốc lý tưởng, trên con đường xuất phát về quê trời, chỉ còn khoảng một mét nữa, cố gắng bước qua là nên thánh! Tôi không biết đây là lời nói đùa hay nói bóng gió, nhưng tôi nghĩ rằng để bước qua một mét kia cũng là “trần ai lai khổ”, một sự cố gắng không ngừng!
Cha bề trên giám tỉnh, Vinh Sơn Phạm Trung Thành có lời cảm ơn rất vui. Cha nói với các ông bà cố rằng: “Khi dựng vợ gả chồng cho con, người ta có thông gia, hôm nay các ông bà cố là các vị “thông gia” với nhà dòng!”
Sau ngày hôm nay, có một tân chức và một phó tế sẽ ra giáo phận Lạng Sơn để phục vụ. Được sai đi là một vinh dự, là niềm hạnh phúc, chuyện đi cùng trời cuối đất không còn là vấn đề đối với người sống dấn thân. Bản thân tôi rất khâm phục những ai sống đời tận hiến phải xa cách gia đình. Đối với tôi, đó là một hy sinh lớn vì tôi không thể sống xa mẹ tôi mười ngày!
Một thánh lễ truyền chức kết thúc. Hoa, quà tặng dành cho mười tân chức và ba phó tế khá nhiều, song tôi nghĩ đến niềm hân hoan của nhiều người, vì lời cầu nguyện hằng ngày cho Giáo hội lữ hành, Giáo hội thanh luyện và Giáo hội khải hoàn có thêm mười đôi bàn tay nữa bung ra chung sức với các linh mục trong hy lễ hằng ngày họa lại hình ảnh Chúa Giêsu dâng lên Thiên Chúa Cha.

Đọc nhiều nhất
Bản in 28.06.2008. 11:18



