Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 12/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Hộ nghèo ... và những nẻo đường trăn trở

§ Người Giồng Trôm

Chuyện thứ 1 : Sổ hộ nghèo

Chiều đến, cơm tối trong gia đình, đứa con buột miệng hỏi :

- Ba ơi Ba !

- Gì đó con ?

- Sao lâu quá nhà mình không có sổ hộ nghèo trong giáo xứ ?

- Ủa ! Nhà mình Chúa cho mình đủ ăn mà con, gia đình nào khó khăn mới cần sổ để Cha Xứ chia sẻ.

- Vậy sao con thấy một số nhà đâu có nghèo đâu mà họ có sổ nghèo ?

Đó là mẫu đối thoại của 2 cha con trong một xứ đạo nọ. Cha của cháu làm vườn, phụ việc cho Cha Xứ và kể cho Cha Xứ nghe mẫu đối thoại của con với anh ta. Nghe xong Cha Xứ mỉm cười chứ biết nói chi bây chừ !

Cha Xứ kể cho anh em nghe, 3 anh em cùng cười cho đứa trẻ dễ thương và ngây ngô.

Chuyện thứ 2 : Neo đơn

Tiếp theo câu chuyện từ thiện bác ái, Cha Xứ nọ kể cho anh em nghe là chuyện là Cha thấy trong xứ có một số hộ có hoàn cảnh nên Cha cũng dành chút ít dăm ba cân gạo chia sẻ với những cụ già trong xứ.

Ngày nọ, bà cụ vào nhà Xứ gõ cửa Cha và xin Cha cho bà trợ cấp vì bà neo đơn. Mở sổ gia đình Công Giáo ra, Cha Xứ chỉ cho bà thấy rằng gia đình bà có 8 đứa con chứ không phải neo đơn như những gia đình khác.

Nghe xong bà hậm hực và trách móc Cha và đòi phản ánh lên Đức Cha.

Nghe vậy, Cha Xứ nói vậy thì bèn nói : “Bà thu xếp đi, tôi sẽ dẫn bà đến gặp trực tiếp Đức Cha luôn và tôi sẽ trình bày cho Đức Cha rằng chỉ vì bà có 8 người con mà tôi không công nhận bà là hộ neo đơn nên kiện tôi. Nếu chỉ vì không cấp cho bà trợ cấp mà càm ràm thì tôi xin chuyển xứ khác cho khỏe”.

Tiếc thay không phải một mình bà khiếu kiện vì không cho bà neo đơn nhưng nhiều bà nữa con cái thì nhiều nhưng cũng kêu rêu như vậy.

Chuyện thứ 3 : Đàng nào cũng phát

Cha Phó nữa “góp vui” về xứ Cha đang phục vụ : Đoàn từ thiện vừa đến giáo xứ phát quà cho bà con nghèo. Vài ngày sau đó, 1 đoàn tiện đường đi ngang cũng ghé xứ nghèo đó để chia sẻ. Định bụng, Cha Xứ chờ 1 khoảng thời gian rồi cũng phát chứ giữ làm chi. Tiếc thay, Cha Xứ đi vắng, còn Thầy xứ ở nhà, thế là họ bẻ khóa vào và chia luôn … cho tiện. Thầy bảo không được thì họ nói rằng đàng nào cũng phát nên thôi họ phát luôn cho nó xong.

Chuyện thứ 4 : Ăn ké người phong

Xứ Cha đang phục vụ có khoảng hơn 30 hoàn cảnh bị phong. Đoàn từ thiện đến thì những người không phong biết được cũng “nhảy” vô ăn ké. Nhiều lần như thế, những người bị phong nói : “Mấy người cũng bị phong à”. Dĩ nhiên mấy người đó im lặng để cũng có phần như những bệnh nhân phong.

Và 1001 chuyện từ thiện mà đâu đó xảy đến trong cõi nhân sinh này như là từ thiện du lịch (vừa đi du lịch vừa đi từ thiện), từ thiện kinh tế (đứng ra xin và chuyển cho người khác nhưng không biết chuyển được bao nhiêu), từ thiện đánh bóng tên tuổi (cho thì ít mà kể thì nhiều và tung hình lên mạng khoe mẽ).

Âu cũng là những câu chuyện vui của đời mục vụ. Làm sao có thể làm thỏa hết lòng của mọi người.

Cũng tính khép lại những dòng ưu tư khi đối mặt với những câu chuyện đời nhưng rồi còn thiếu nếu như không kể câu chuyện sau đây : Nơi mà ngày xửa ngày xưa chập chững thi hành sứ vụ, nơi đó dân thì cũng có nghèo nhưng dường như ỷ lại vào chuyện từ thiện viếng thăm. Một cô giáo gốc tại đó rót nhỏ vào tai tôi : “Không biết các cha đến đây mang sự dữ hay sự lành về từ thiện. Trước khi các cha đến, mỗi năm nhà nước cho 1 lần. Thiếu thì bà con chia sẻ cho nhau vui lắm. Từ khi các cha xuống, nhiều lần từ thiện quá và từ đó bà con lại nảy sinh tính tranh nhau …”

Hình như tâm tình của người dân địa phương nơi đây đúng thật. Cũng chính cái nơi nghiệt ngã này, bao nhiêu tiền đổ xuống dường như muối bỏ biển chứ không hơn. Ai nào đó muốn biết nồng độ thật nó thật đến mức nào thì xin mời đến.

Dẫu cho đầu tư biết bao nhiêu tiền của và thậm chí xây ngôi nhà thờ hoành tráng ngay vùng đất nghèo để rồi con số tham dự Thánh Lễ Chúa Nhật hiện tại được tính không được ¼. Thương cho một vị linh mục trẻ đầy nhiệt huyết cũng đã đổ hết tâm huyết mình vào đó nhưng nhận lại được tâm sự buồn : “Họ là như vậy đó ! Đổ tiền vào đó cũng như không và biết bao nhiêu cho đủ”.

Thôi thì đó cũng là những câu chuyện đời về từ thiện và những nẻo đường của nó. Chỉ mong những đồng tiền chắt chiu từ mớ rau con cá của những người nghèo đến đúng nơi đúng địa chỉ để sẻ chia chứ đừng chạy lăn tăn và nhầm chỗ. Giá như người ta hiểu và trân quý những sự sẻ chia từ những tấm lòng của những người cùng máu mủ hay cùng một đức tin để nhận lãnh một cách trân trọng thì hay biết mấy.

Đời vẫn còn đó những câu chuyện đời ! Thấy người nghèo mà không giúp thì cũng lòng áy náy lương tâm nhưng khi mình đặt tấm lòng mình sai chỗ thì lòng cũng nặng trĩu sao sao.

Từ thiện đúng nơi đúng chỗ sẽ xoa dịu chút gì đó của những mảnh đời bất hạnh. Từ thiện trái nơi cũng chỉ là dịp để đưa đến giày xéo nhau chơi. Ôi ! Hộ nghèo và những nẻo đường trăn trở.

Người Giồng Trôm

Đọc nhiều nhất Bản in 25.10.2019 17:13