Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 1/2020

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Ơn gọi dấn thân phục vụ những người bị loại trừ của sơ Caterina Dolci ở Nigeria

§ Ngọc Yến

Sơ Caterina Dolci, người Italia, được biết đến nhiều trong các hoạt động dấn thân những người bị bỏ rơi, đặc biệt các tù nhân trong mấy chục năm qua ở Nigeria. Sơ chia sẻ ơn gọi dâng hiến của sơ như sau:

Khi tôi cho gia đình biết sự lựa chọn của mình. Mẹ tôi rất buồn phiền, vì bà đã có những dự tính khác cho cuộc đời tôi. Nhưng tôi đã quyết và với tính khí của mình tôi không bỏ cuộc. Trước đây, tôi biết các nữ tu Dòng Chúa Giêsu Hài Đồng trong giáo xứ, Đấng sáng lập là Chân phước Nicolas Barré. Tôi cảm thấy mình phù hợp với Hội dòng này vì các nữ tu sống thực tế, với đặc sủng phục vụ cho giới trẻ và người nghèo. Tôi xin gia nhập. Tôi được huấn luyện và làm quen với môi trường và cuộc sống mới. Cùng với các nữ tu có kinh nghiệm trong một cộng đồng nhỏ ở Calabria, Italia giữa những người nghèo và các bạn trẻ.

Một ngày kia, Bề trên Tổng quyền đến và cho chúng tôi biết hoàn cảnh khó khăn của các chị em chúng tôi ở Nigeria, và bà cho biết các chị cần giúp đỡ. Lập tức trong tôi nảy sinh ý muốn ra đi. Suy nghĩ và làm liền. Tôi tới Bề trên Tổng quyền và nói: "Con cũng muốn đến châu Phi". Bề trên trả lời: "Nhưng con muốn đi đâu? Con chưa tuyên khấn". Và tôi, với tính hơi ương ngạnh và quyết là làm, đánh liều xin khấn, tôi biết đã đủ thời gian theo Giáo luật. Tôi được chấp nhận. Sau đó tôi được gửi đến Ailen trong một vài tháng để học ngôn ngữ trước khi ra đi một cách dứt khoát.

Tôi đến Nigeria tiếp sức với các nữ tu ở đây. Một ngày kia, Đức giám mục gọi tôi và nói: "Này sơ, nếu có một công việc rất khó khăn nhưng cần thiết và tôi nghĩ chỉ có một mình sơ là có thể làm điều đó: giúp đỡ các tù nhân, sơ nghĩ sao?". Tôi đồng ý. Đó là trải nghiệm khó khăn và đẹp nhất trong sứ mệnh và cuộc đời tôi. Có bốn trăm người bị dồn trong bốn phòng lớn. Ở mỗi phòng có một trăm tù nhân nhưng chỉ có một nhà vệ sinh. Ngay khi tôi bước vào, tôi đã bị tấn công bởi mùi hôi thối không chịu nổi. Trong phòng không có nước, và nước chỉ được mang từ thùng chứa bên ngoài. Vì vậy, điều đầu tiên tôi làm là đào giếng với các tù nhân. Đó là một môi trường kỳ lạ và hấp dẫn, đầy giận dữ, khắc nghiệt, nhưng cũng quãng đại và liên đới.

Sau đó, tôi cũng được yêu cầu chăm sóc những người bị kết án tử hình. Đây là một trải nghiệm khủng khiếp. Một số trong số họ là vô tội. Họ nhìn tôi bằng ánh mắt lạc lõng, sợ hãi; họ bị xích bằng những sợi xích lớn, khi đi tạo ra tiếng ồn rợn người. Vào mỗi buổi sáng, khi tôi đến, luôn thấy hàng chữ ghi “xin sơ cầu nguyện cho tôi” được gắn bên ngoài song sắt. Một số người xin tôi rửa tội cho họ trước khi bị thi hành án.

Tiếp theo, tôi chú ý đến gia đình của các tù nhân. Tôi chăm sóc họ không chỉ về mặt tinh thần mà còn trợ giúp về mặt pháp lý và y tế. Một số người vợ của các phạm nhân ở trong nhà của chúng tôi. Chúng tôi đã xây dựng một nơi ở cho các tù nhân được mãn hạn tù, nhưng không biết đi đâu.

Lúc bắt đầu chúng tôi có bốn chị em. Hiện này, chúng tôi hiện diện với sáu cộng đoàn trong bốn giáo phận. Và tất cả các nữ tu bây giờ là người Nigeria.

Sau một thời gian phục vụ tại Nigeria, tôi được kêu trở về lại Italia, đến Calabria để chăm sóc các nạn nhân là các phụ nữ Nigeria bị buôn bán. Biết ngôn ngữ và văn hóa của họ, tôi làm trung gian cho những cô gái nghèo này. Đây là một vấn đề lớn và nghiêm trọng hơn chúng ta nghĩ. Chúng tôi giúp những cô gái thoát khỏi sự kiểm soát của những kẻ khai thác và đón tiếp họ trong các cơ sở được bảo vệ. Họ sống trong điều kiện nô lệ thực sự. Để thoát khỏi Nigeria, họ phải trả cho những kẻ buôn người lên tới 20-30 ngàn euro, sau đó họ bị buộc phải quay lại làm việc trên vỉa hè trong nhiều năm, bị tống tiền. Khoảng một nửa trong số họ đến đây với lời nói dối về một công việc sạch sẽ, nhưng ngay sau khi khởi hành, họ nhận ra rằng không phải như vậy. Hầu hết bị hãm hiếp trong suốt chuyến đi. Tôi đã nghe những câu chuyện khủng khiếp về những gì xảy ra trong các điểm dừng ở châu Phi Sahara và ở Libya. Đây là lý do tại sao tôi luôn giữ liên lạc với các chị em của tôi ở Nigeria. Theo tôi, cần phải tiến hành phòng ngừa hơn là giải quyết những hậu quả. Chống lại các tổ chức tội phạm, nhưng cũng là chống lại cái nghèo về văn hóa và kinh tế là nguyên nhân ra đi của những cô gái này.

Ngọc Yến - Vatican

Đọc nhiều nhất Bản in 07.01.2020 12:25