Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 3/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Tự Do và Chay Tịnh

§ Sr. Têrêxa Ngọc Lễ, OP

Đời người là một cuộc hành trình. Có biết bao người là có bấy nhiêu cuộc hành trình hiện thực trong vũ trụ. Có biết bao hành trình là có vô số những gam màu khác nhau, đậm nhạt và dài ngắn của hành trình tuỳ thuộc vào cái mà mỗi người mong muốn. Những hành trình ấy đều có âm hưởng của cuộc kiếm tìm, của khao khát đi đến hạnh phúc, để đi về đến bến bờ của hạnh phúc và hân hoan, chứ không muốn “đi đâu loanh quanh, cho đời mỏi mệt” như triết lý của cố Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn.

Vì thế, bất luận già hay trẻ, đẹp hay xấu, giàu hay nghèo… tất cả và tất cả đang trong hành trình của tìm kiếm hạnh phúc và đi về nguồn cội. Tìm kiếm hạnh phúc để được sống trọn vẹn một đời làm người trong một đời Kitô hữu. Tìm đến nguồn cội để cảm nhận và sống với căn tính của mình. Vì thế, mỗi người tự lên kế hoạch để sống hành trình đời mình với những con đường khác nhau để đạt mục đích. Trong hành trình đó, con người phải đi qua biết bao con đường mới mà họ chưa một lần đặt chân đến, chưa một lần trải nghiệm để sống với những thăng trầm giăng trải đó đây.

Con người tự do chọn lựa cho mình mục đích để làm nên chuyến đi, tự chọn lấy phương tiện để mang theo trong hành trình. Tự do là sự độc đáo mà con người sử dụng để hoàn thành chuyến kiếm tìm. Do đó, tự do gắn với hành trình, gắn với con người trong nguyên nghĩa sâu xa nhất.

Sống với tự do, để trở thành chính mình trong cái mình LÀ, để không bị ràng buộc bởi bất cứ một lập trình nào, cho dẫu ngay cả những hoạch định tâm linh được nhào nắn, được viết thành phần mềm để sử dụng đại trà trong thời công nghệ kỹ thuật số, từ một lập trường hay linh đạo của bất kỳ ai. Mỗi người có một phiên bản và một password riêng của đời mình, chẳng bắt chước hoặc làm bản photocopy của người khác. Dùng tự do, và ân sủng riêng biệt để lập trình cho mình một linh đạo độc đáo trong Thánh Thần. Đó mới là tròn đầy để sống với tự do, để sống phong phú với hành trình chính mình.

Sống tự do để vượt lên trên những định kiến, những cú ngã ngựa không cần thiết, để không bị giật dây từ những cái đến từ bên ngoài, để không bị hỉ nộ ái ố xâm chiếm trong những chuyện dở khóc dở cười của cuộc đời. Một buổi sáng thức dậy, bỗng thấy mặt trời như chưa tỉnh giấc khi chợt nghe những giai điệu buồn từ tha nhân mang đến. Buồn dâng trong ánh mắt, buồn len vào trong tim khi đôi mắt chưa có cái nhìn của kẻ tự do, còn bị rang buộc bởi lời khen chê của con người giới hạn. Cười thật đấy, nhưng chưa phải là nụ cười của kẻ được giải phóng, nhưng là để lấp liếm cái giới hạn tột cùng của đời mình, để che đậy tâm nô lệ của một kẻ chưa tỉnh thức.

Ngày nay, các món chay đang dần được lên ngôi, mon men xếp hàng đầu bảng trong cái văn hoá ẩm thực của con người thời đại. Nhiều người đã tìm đến lối ăn chay vì nhiều mục đích khác nhau. Sự khôn ngoan lựa chọn đã cho con người biết tận dụng hết hiệu năng của món chay mà vẫn làm giàu cho cơ thể với các chất dinh dưỡng cần thiết. Nhưng vẫn chỉ là cái xác, còn hồn thì chẳng biết đã đến được cõi tự do của một sự thanh thoát chưa nữa! Tấp nập trong quán chay, nhưng thử hỏi đã được bao người đã sống được một cách tự do thoát ra khỏi những ràng buộc của hỉ nộ ái ố, để chay mỗi ngày, mỗi giờ và mỗi phút đời mình.

Những kiểu khua chiêng đánh trống cho thiên hạ xem thấy những việc tốt lành bàn tay đang làm…có lẽ dễ làm cho người khác dị ứng bởi sự tung hứng bởi biện luận đơn thuần “ không phải để cho tôi mà là…”. Đôi khi, cầm lấy chiếc khiên của tự do, của chay tịnh, nhưng lòng lại bị vướng bận, bị nô lệ cho những cái mà ta tưởng là chủ nghĩa tự do đích thực. Sao không chay những lối khua mã hòng cho thiên hạ xem thấy ? Sao không chay những hiềm khích ghen tỵ để sống yêu thương và tha thứ? Con người thích những lời bóng bẩy, sao không mở miệng nói lời tế nhị, yêu thương để có thể ngồi cạnh nhau mãi mãi? Sao không chay những ý nghĩ chủ quan và thành kiến, để mở đường cho người anh em đi trong hành trình của họ.

Hôm qua và hôm nay, Chúa Giêsu vẫn vào hoang địa, vẫn chay tịnh và vẫn chiến đấu để thắng những cơn cám dỗ. Sẽ khổ lụy và đau thương biết bao khi ta tưởng mình tự do nhưng lại vẫn còn nằm chết dí trong chiếc kén của con sâu róm. Sẽ mệt mỏi biết bao khi mỗi ngày ta lại khóc, lại nằm bẹp dí trên chiếc giường vì lời nói, ánh mắt của người đồng loại… Chẳng thoát ra được những cái phù vân, tạm bợ và giả tạo… làm sao có thể gọi là tự do và chay tịnh?

Sr. Têrêxa Ngọc Lễ, OP

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 09.03.2009. 16:33