Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 6/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Thiên Chúa là Cha Mẹ

§ Lm Đinh Quang Thịnh

Lễ Chúa Ba Ngôi - Năm B. Dnl 4,32-34.39-40 ; Rm 8,14-17 ; Mt 28,16-20

BÀI ĐỌC I: Dnl 4,32-34.39-40

32 Khi ấy, ông Mô-sê nói với dân Ít-ra-en rằng: Anh (em) cứ hỏi những thời xa xưa, thời có trước anh (em), từ ngày Thiên Chúa dựng nên con người trên mặt đất; cứ hỏi từ chân trời này đến chân trời kia: có bao giờ đã xảy ra chuyện vĩ đại như thế, hay có ai đã nghe điều giống như vậy chăng?33 Có dân nào đã được nghe tiếng Thiên Chúa phán từ trong đám lửa như anh (em) đã nghe, mà vẫn còn sống không?34 Hoặc có thần nào đã ra công đi chọn lấy cho mình một dân tộc từ giữa một dân tộc khác, đã dùng bao thử thách, dấu lạ, điềm thiêng và chinh chiến, đã dang cánh tay mạnh mẽ uy quyền, gây kinh hồn táng đởm, như Đức Chúa, Thiên Chúa của anh em, đã làm cho anh em tại Ai-cập, trước mắt anh (em) không?

39 Vậy hôm nay, anh (em) phải biết và để tâm suy niệm điều này: trên trời cao cũng như dưới đất thấp, chính Đức Chúa là Thiên Chúa, chứ không có thần nào khác nữa.40 Anh (em) phải giữ các thánh chỉ và mệnh lệnh của Người, mà hôm nay tôi truyền cho anh (em); như vậy anh (em) và con cháu anh (em) sau này sẽ được hạnh phúc, và anh (em) sẽ được sống lâu trên đất mà Đức Chúa, Thiên Chúa của anh (em), vĩnh viễn ban cho anh (em)."

ĐÁP CA: Tv 32

Đ. Hạnh phúc thay dân nào, Chúa chọn làm gia nghiệp. (c 12b)

4 Vì lời Chúa phán quả là ngay thẳng, mọi việc Chúa làm đều đáng cậy tin. 5 Chúa yêu thích điều công minh chính trực,tình thương Chúa chan hoà mặt đất.

6 Một lời Chúa phán làm ra chín tầng trời,một hơi Chúa thở tạo thành muôn tinh tú. 9 Vì Người đã phán, và muôn loài xuất hiện,Người ra lệnh truyền, tất cả được dựng nên.

18 Chúa để mắt trông nom người kính sợ Chúa, kẻ trông cậy vào lòng Chúa yêu thương, 19 hầu cứu họ khỏi tay thần chết và nuôi sống trong buổi cơ hàn.

20 Tâm hồn chúng tôi đợi trông Chúa,bởi Người luôn che chở phù trì.22 Xin đổ tình thương xuống chúng con, lạy Chúa,như chúng con hằng trông cậy nơi Ngài.

BÀI ĐỌC II: Rm 8,14-17

14 Thưa anh em, phàm ai được Thần Khí Thiên Chúa hướng dẫn, đều là con cái Thiên Chúa.15 Phần anh em, anh em đã không lãnh nhận Thần Khí khiến anh em trở thành nô lệ và phải sợ sệt như xưa, nhưng là Thần Khí làm cho anh em nên nghĩa tử, nhờ đó chúng ta được kêu lên: "Áp-ba! Cha ơi! " 16 Chính Thần Khí chứng thực cho thần trí chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa.17 Vậy đã là con, thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Ki-tô; vì một khi cùng chịu đau khổ với Người, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với Người.

TUNG HÔ TIN MỪNG: x Kh 1,8

Hall-Hall: Xin dâng lời tôn vinh chúc tụng Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần là Thiên Chúa đã có, hiện có và đang đến, xin tôn vinh chúc tụng muôn đời. Hall.

TIN MỪNG: Mt 28,16-20

16 Hôm ấy, mười một môn đệ đi tới miền Ga-li-lê, đến ngọn núi Đức Giê-su đã truyền cho các ông đến.17 Khi thấy Người, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi.18 Đức Giê-su đến gần, nói với các ông: "Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất.19 Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần,20 dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em. Và đây, Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế."

THIÊN CHÚA LÀ CHA MẸ

Trong Bài đọc II, thánh Phao-lô nói: “Nhờ Chúa Thánh Thần dẫn đưa chúng ta là con Thiên Chúa, không phải là kẻ nô lệ sợ sệt, nên chúng ta được gọi Thiên Chúa là “Ab-ba, cha mẹ ơi!” (x Rm 8,14-15)

Tiếng “Abba”, trong Hy-ngữ là âm thanh phát ra đầu tiên trên môi miệng một em bé sau ngày tháng bé chào đời, đã từng được cha mẹ nựng, chăm sóc cho bú mớm, mà bé chưa biết gì, tới ngày bé chớm nở trí khôn, bé bật miệng kêu: “Ab-ba”. Khi bé còn đang nằm trên nôi, bé sống hoàn toàn lệ thuộc vào tình thương của cha mẹ, và sau thời gian cha mẹ vất vả nuôi con, khi nghe tiếng con kêu: “Ab-ba”, cha mẹ vô cùng sung sướng.

Do đó, Chúa Thánh Thần dạy ta biết gọi Thiên Chúa là “Ab-ba”, có nghĩa là Chúa muốn ta sống hoàn toàn lệ thuộc vào tình thương của Ngài, như em bé còn nằm trên nôi lệ thuộc vào tình thương của cha mẹ. Nhưng tình thương của cha mẹ trần thế vẫn còn bị Chúa Giê-su xếp vào loại gian ác, không sánh được với tình thương của Chúa dành cho con cái Ngài khởi đi từ Bí tích Thánh Tẩy (x Mt 7,9-11). Vì tình thương của Chúa được ví như tình thương của người Cha trong dụ ngôn “Con hoang đàng” (x Lc 15,11t), như người Mẹ mà ngôn sứ Isaia (49,15) nói: “Cho dù người mẹ có quên đứa con mình cưu mang, thì Ta không bao giờ quên ngươi!”

Trong kinh Tin Kính, chúng ta tuyên xưng đức tin có một Thiên Chúa Ba Ngôi: Ngôi Cha, Ngôi Con và Ngôi Thánh Thần, Thánh Thần chỉ mạc khải cho chúng ta biết gọi Thiên Chúa Ba Ngôi là “Ab-ba: Cha Mẹ ơi!” (Rm 8,15: Bài đọc II).

Thiên Chúa Ba Ngôi là Cha Mẹ chúng ta, vì:

- Ngài sinh ra chúng ta.
- Ngài nuôi dưỡng chúng ta.
- Ngài biến dữ ra lành cho chúng ta.
- Ngài giáo dục chúng ta.
- Ngài trao võ khí và huấn luyện chúng ta cùng với Ngài chiến đấu chống lại ác thần, để đạt vinh quang hơn lòng mong ước!

1/ Thiên Chúa tác sinh chúng ta.

Chúa Giê-su Phục Sinh truyền lệnh cho các môn đệ của Ngài: “Chúng con hãy làm Phép Rửa cho muôn dân nhân danh Chúa Cha và Chúa Con và Chúa Thánh Thần” (Mt 28,19).

Làm Phép Rửa cho ai nhân danh Ba Ngôi Thiên Chúa, chính là người ấy được đặt vào tay Thiên Chúa yêu thương và toàn năng, để Ngài tái sinh họ trở thành con Thiên Chúa trong Chúa Giê-su Phục Sinh, họ không còn là một sinh vật như A-đam, E-và xưa (x 1Cr 15,45), không còn là nô lệ phải sợ sệt (x Rm 8,15a). Do đó người Ki-tô hữu không còn cầu xin với Chúa là: “Cho con được ăn mày các ân xá!” Nhưng đã là “con Thiên Chúa, thì được thừa kế với Đức Ki-tô, vì một khi cùng chịu đau khổ với Người, thì cùng được hưởng vinh quang với Người” (Rm 8,16-17: Bài đọc II).

Tuy nhiên, Chúa không chỉ tái sinh chúng ta một lần bằng nước, mà sau nước Thánh Tẩy, cuộc đời chúng ta còn được tiếp tục:

· Tái sinh bởi Lời Chúa : Như lời thánh Gia-cô-bê nói: “Thiên Chúa đã sinh chúng ta bằng Lời sự thật để chúng ta nên như của lễ đầu mùa dâng tiến Chúa” (Gc 1,18).

· Tái sinh bởi Thánh Thể (Chúa Giê-su Phục Sinh): Như lời thánh Phê-rô kêu gọi: “Hãy hối cải và mỗi người hãy chịu thanh tẩy nhân Chúa Giê-su Ki-tô, để được thứ tha tội lỗi, và các ngươi sẽ được lãnh ơn Thánh Thần” (Cv 2,38).

Vì suốt đời người Ki-tô hữu hằng ngày còn được tiếp tục tái sinh bởi Lời Chúa và Chúa Giê-su Thánh Thể, nên lệnh truyền của Chúa Giê-su ra cho các môn đệ, Ngài không nói: “Dạy họ giữ Lời Chúa trước, rồi sau đó mới làm Phép Rửa cho họ”, nhưng Ngài nói: “Làm Phép Rửa bằng nước cho họ trước, sau đó mới dạy họ tuân giữ Lời Chúa truyền” (x Mt 28,19-20: Tin Mừng). Cũng chính vì vậy, mà sau khi làm Phép Rửa bằng nước, không ai thưa “A-men”. Vì chưa được hoàn hảo như ý Chúa muốn, nếu người đó còn sống, suốt đời họ còn tiếp tục được thanh tẩy, nuôi dưỡng, giáo dục bởi Lời Chúa và Thánh Thể .

2/ THIÊN CHÚA NUÔI DƯỠNG CHÚNG TA.

a- Nuôi sống ta bằng Lời Chúa: Chúa Giê-su nói: “Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng còn bởi mọi Lời miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4,4).

b- Nuôi sống ta bằng Thánh Thể Chúa Giê-su. Chúa Giê-su nói: “Bánh hằng sống từ trời xuống chính là Ta. Ai ăn bánh này thì sẽ được sống đời đời. Vì thịt Ta là thật của ăn, và máu Ta là thật của uống. Ai ăn Ta nó sống nhờ Ta, như Ta sống nhờ Cha Ta”(Ga 6,51.55.57).

Chính vì các Ki-tô hữu hằng ngày phải được các chủ chăn trong Hội Thánh cho ăn Lời Chúa và Mình Chúa trong Thánh lễ, để các con cái Thiên Chúa được sống dồi dào (x Ga 10,10), do đó thánh Phao-lô nói: “Tôi phó thác anh em cho Chúa (Thánh Thể) và cho Lời ân sủng của Người, Lời có sức xây dựng và ban phần cơ nghiệp giữa những kẻ được tác thánh hết thảy” (Cv 20,32). Ông Phao-lô rất chu đáo trong sứ mệnh này, đó là lý do ông hân hoan nói trong lúc ông đã bị bắt đưa sang Roma chịu xét xử: “Tôi hoàn toàn trong sạch về máu mọi người. Vì tôi đã không e ngại mà giấu giếm đi, để không loan báo cho anh em tất cả ý định của Thiên Chúa” (Cv 20,26). Ông Phao-lô nói như thế để muốn minh xác rằng: Nếu ông thiếu sót trong nhiệm vụ rao giảng Lời Chúa, ông đã giết cả hồn lẫn xác nhiều người ông gặp. Tội này còn nặng hơn trước khi ông trở lại đạo Công giáo, ông đã ôm áo cho nhiều người để động viên họ ném đá Stê-pha-nô chết sớm! Và ông còn xông vào các tư gia lôi đàn ông đàn bà đi tống ngục ! (x Cv 7,58 ; 8, 1.3)

c- Về cơm ăn áo mặc, chỉ có Chúa mới làm cho chúng ta không dư không thiếu (x Cn 30,9).

3/ THIÊN CHÚA BIẾN DỮ RA LÀNH CHO CHÚNG TA.

Xưa kia bất cứ bệnh nhân nào, dù họ đã chết, chỉ cần được Đức Giê-su động vào là bệnh tật và thần chết biến mất (x Mt 8,1-17 ; 9,18-34). Các phép lạ ấy còn thua xa hôm nay chúng ta được rước lễ. Xương thịt và sự sống của Chúa Giê-su là của ta (x Dt 2,11.14 ; Ga 6,57), đến nỗi ta được đồng hóa với Chúa Giê-su (x Gl 2,20). Nên cho dù ta có chết vì tội đã phạm, Ngài cũng cho ta được sống công chính (x Rm 8,10).

4/ THIÊN GIÁO DỤC VÀ HUẤN LUYỆN CHÚNG TA.

a- Chúa giáo dục hướng dẫn chúng ta qua muôn vật kỳ diệu Ngài đã dựng nên (x Rm 1,18-21).

b- Qua các biến cố đau thương chúng ta gặp trong đời, Chúa cũng dạy ta biết rút ra bài học cho đời mình (x Lc 13,1-9).

c- Lời Chúa còn dạy chúng ta luôn tránh thói lọc lừa, rời xa những lý luận ngu dốt và ghê tởm những chuyện bất công (x Kn 1,5).

Vì thế thánh Phao-lô nói: “Kinh Thánh đã được Chúa linh hứng, và có ích cho việc giảng dạy, biện bác, khuyên răn, giáo dục, để trở nên người công chính. Nhờ vậy, người của Thiên Chúa nên hoàn thiện, cáng đáng được mọi việc lành!” (2Tm 3, 16-17)

d- Đặc biệt nhất Con Thiên Chúa làm người, để chúng ta được học nơi Ngài, hiệp nhất nên một Thân Thể với Ngài nhờ các Bí tích, cho ta có khả năng làm những việc như Ngài đã làm và còn làm những việc lớn lao hơn thế nữa ! (x Ga 14,12).

5/ THIÊN CHÚA TRAO VŨ KHÍ VÀ HUẤN LUYỆN CHÚNG TA CÙNG VỚI NGÀI CHIẾN ĐẤU VỚI MỌI ÁC THẦN, ĐẠT VINH QUANG HƠN LÒNG MONG ƯỚC.

Khi chúng ta lãnh nhận Bí tích Khai tâm (Thánh Tẩy, Thêm Sức, Thánh Thể), nhất là mỗi ngày ta được rước lễ, ta có thể nói: “Thanh gươm hai lưỡi cầm chắc trong tay, để trả thù muôn nước, và trừng trị chư dân, để xiềng chân vua chúa và xích cổ vương hầu, để thi hành án phạt, Chúa đã viết từ xưa. Đó là niềm vinh dự cho mọi kẻ trung hiếu với Ngài” (Tv 149,6-9). Vì thế, thánh Tông Đồ căn dặn chúng ta: “Hãy đội lấy mũ chiến cứu rỗi và đeo gươm Thần Khí tức là Lời Chúa, để chiến đấu với mọi ác thần!” (Ep 6,17)

Năm quà tặng, hoặc năm việc làm của Thiên Chúa trên đây, đã nói lên tình yêu cụ thể Thiên Chúa Ba Ngôi dành cho những người biết nghe lời giảng dạy của Hội Thánh, hầu họ làm ứng nghiệm lời ông Mô-sê đã nói trong Bài đọc I: “Có dân tộc nào đã được nghe Lời Chúa như ngươi đã được ? Vì từ trời Chúa đã cho ngươi được nghe tiếng Người sửa dạy, đem ngươi ra khỏi kiếp nô lệ, và nếu ngươi biết tuân giữ Lời của Chúa, thì ngay hôm nay phúc lộc đến cho ngươi và con cháu ngươi, để ngươi được trường thọ” (x Dnl 4, 32-40: Bài đọc I).

THUỘC LÒNG.

Không phải chúng ta đã yêu mến Thiên Chúa, nhưng chính Người đã yêu thương chúng ta, và đã sai Con của Người đến làm của lễ đền tội cho chúng ta (1Ga 4,10).

Lm Đinh Quang Thịnh

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 12.07.2009. 14:51