Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 7/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Ở lại đền thờ

§ Lm Anmai, DCCT

Chúa nhật 7 PS C Thăng thiên
Cv 1, 1-11; Dt 9, 24-28; Lc 24, 46-53

Chuyện hết sức bình thường như là quy luật tự nhiên của con người đó là sinh - bệnh - lão - tử. Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật nhưng cũng là người thật. Ngài cũng trong cái thân phận thể lý thật như chúng ta để rồi Ngài cũng chết thôi. Giả như không chết treo trên thập giá thì đến lúc nào đó Ngài cũng phải ra đi như như một con người bình thường. Gọi là bình thường nhưng khác thường vì lẽ Chúa Giêsu ra đi là Ngài đi về cùng Cha, trở lại cùng Cha, trở lại với Đấng đã sai Ngài xuống trần gian để cứu độ trần gian. Chúa Giêsu ra đi để dọn chỗ cho những ai muốn ở với Ngài.

Các bài đọc trong Thánh Lễ hôm nay tả lại sự ra đi của Chúa Giêsu và thái độ của các môn đệ sau khi “xa” Chúa.

Thánh Luca, trong Tin Mừng mà chúng ta được nghe hôm nay giới thiệu biến cố Thăng Thiên ngay chiều hôm Phục sinh, và chác chắn ngay trong đêm tiếp theo ngày thứ nhất trong tuần (Lc 24, 1.24, 13.24, 36.24, 50), nếu ta nhớ lại khi các môn đệ làng Em-mau vào bàn ăn, thì “trời đã xế chiều " (Lc 24, 29), và các ông phải đi bộ khoảng 12 cây số trong “hai tiếng đồng hồ " (Lc 24, 13) để trở lại Giêsusalem. Còn Chúa Giêsu đã mất hàng giờ đồng hồ để giải thích Lề luật, các ngôn sứ và Thánh Vịnh liên hệ đến Người, với các môn đệ (Lc 24, 44) ngay chiều Phục sinh. ..

Với Luca thì trước khi dẫn họ đến Bê-tha-ni-a, ở đó Người được đem về trời (Lc 24, 50). Trái lại, trong Công vụ Tông đồ, cũng chính Luca xác định biến cố Thăng Thiên vào lúc kết thúc “bốn mươi ngày" (Cv 1, 3). Ngoài những tưởng tượng có tính cách ấu trĩ mà ta cần phải từ bỏ, hiển nhiên là giữa những lần “hiện ra" khác nhau của Người, Chúa Giêsu không lánh ẩn trong một khu phố tại Giêrusalem, trong một nơi bí mật, để chờ đợi “lên" trời về cùng Chúa Cha ! Thực sự, Phục sinh, Thăng Thiên và Hiện xuống, là ba khuôn mặt của cùng một “mầu nhiệm" duy nhất: bởi vì vừa sống lại, theo kiểu nói của khải huyền thì Chúa Giêsu đã bước vào vinh quang của Chúa Cha và ngự bên hữu Người. Đặc biệt, Luca nhấn mạnh đến sự kiện Chúa Giêsu “rời bỏ” những kẻ mà Ngài đã cho họ được gặp mặt. .. Người biến mất trước cái nhìn của họ (Lc 24, 31-24, 51).

Như vậy, Thăng thiên vào chiều tối Phục sinh xảy ra để gắn liền cuộc sống nhân loại của Chúa Giêsu với việc tôn vinh quyền năng Thiên Chúa của Người … và đây cũng là trang cuối cùng của Tin Mừng ! Trong khi biến cố Thăng Thiên vào “ngày thứ bốn mươi" để bắt đầu cuộc sống mới của Chúa Giêsu vượt qua không gian và thời gian... thì cũng là lúc khởi sự trang đầu tiên của Công vụ Tông đồ ! Kết thúc thời gian của Đức Giêsu Nadarét. .. cũng là bắt đầu thời kỳ mới của Giáo hội.

Rồi Người bảo: "Khi còn ở với anh em, Thầy đã từng nói với anh em rằng tất cả những gì sách Luật Môsê, các sách Ngôn sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy đều phải được ứng nghiệm". Bấy giờ Người mở trí cho các ông hiểu Kinh Thánh và bảo: "Có lời Kinh Thánh chép rằng: Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba từ cõi chết sống lại, và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội".

Chúa Giêsu nói: "Khi Thầy còn ở với anh em". Điều này chứng tỏ rằng Người không còn ở trần gian, ở với anh em như trước nữa. Thăng thiên sắp tới chỉ lặp lại những gì đã diễn ra do biến cố Phục sinh: từ đây trở đi, sự hiện diện của Chúa Phục sinh, dù có thực sự đi nữa, thì cùng ở trong một trạng thái khác. .. Người đã bước vào “cõi” của Thiên Chúa rồi.

“Việc ứng nghiệm. .. và hiểu biết Kinh Thánh !”. Đức tin là phương thế duy nhất để đạt được "thế giới của 'Thiên Chúa" mà Chúa Giêsu đang hiện diện, vì giờ đây Người “không còn ở với chúng ta theo cùng một cách thức như trước nữa". Ngay trên bước đường đi đến Em-mau, Chúa Giêsu đã khiển trách hai người đồng hành với Người là những kẻ tối dạ, những lòng chậm tin" (Lc 24, 25).

“Như sách Luật Môsê, các sách Ngôn sứ và các Thánh Vịnh đã chép về Thầy". Chỉ khi sống lại, Người mới giải thích Kinh thánh: thực vậy, cần phải "chết đi sống lại", để khi người ta đọc lại Kinh Thánh, mới có thể nhận ra điều đó đã được loan báo. Do đó, trong đời sống của chúng ta, có một số những biến cố đột nhiên xảy đến, soi sáng trở lại những sự việc, những lời nói mà trước đó chúng ta chưa hiểu được cách sâu xa.

Có lời Kinh Thánh chép rằng: “Đấng Kitô phải chịu khổ hình, rồi ngày thứ ba, từ cõi chết sống lại, và phải nhân danh Người mà rao giảng cho muôn dân, bắt đầu từ Giêrusalem, kêu gọi họ sám hối để được ơn tha tội. Chính anh em là chứng nhân của những điều này".

Luca nhấn mạnh đến sự kiện: chỉ nhờ biến cố Phục sinh, các môn đệ mới hiểu được "những lời Kinh Thánh chép". Tất cả mọi biến cố của cuộc đời, tất cả những sự kiện chỉ sáng tỏ trong ngày của Chúa. Tất cả những việc Chúa Giêsu làm, những lời Chúa Giêsu nói, những biến cố liên hệ đến cuộc đời của Chúa Giêsu, trước ngày đó, vẫn làm cho các môn đệ hoang mang, khó hiểu ! "Con đường khổ nạn" của Chúa Giêsu và kết thúc trên thập giá có vẻ như một sự ngẫu nhiên, một tai nạn, một thất bại nhưng giờ đây họ mới khám phá ra. Tất cả là để ứng nghiệm chương trình mầu nhiệm của Chúa Cha: "Cần phải ứng nghiệm không gì đã được Kinh Thánh báo trước. .. ". Đó không phải là một định mệnh, cũng không phải là một số mệnh nghiệt ngã và khắt khe. .. mà là một chương trình yêu thương ! Thế nhưng mà đến ngày đó, họ vẫn chưa nhận ra. Giờ đây, họ sắp trở nên chứng nhân cho những điều đó. "Ngày Phục sinh ngày dài nhất của thời gian. .. "Ngày thứ nhất" đó sẽ kéo dài, tới vô tận ! Không có ngày nào khác như thế nửa. Ta hiểu ra rằng, Luca đã muốn gom cách tiêu biểu để cả trong ngày duy nhất đó, và ngày này sẽ được kéo dài qua đời sống chứng tá của Giáo hội suốt dòng lịch sử.

Và đây chính Thầy sẽ gửi cho anh em điều Cha Thầy đã hứa. Còn anh em, hãy ở lại trong thành, cho đến khi nhận được quyền năng từ trời cao ban xuống.

Các môn đệ rất cần điều mà Cha Thầy đã hứa đó. Chúng ta cũng rất cần điều đó. Cần "quyền năng" không do ta nhưng do chứng từ trời cao ban xuống ! Bởi vì các môn đệ sắp phải sống và rao giảng trong một thế giới, bề ngoài chưa có gì thay đổi cả: sự dữ bạo lực, hận thù, chết chóc. .. độc ác, tà thuyết, sai lầm, dốt nát, áp lực đủ thứ. .. vẫn còn tiếp diễn.

Đấng sẽ trao ban quyền năng đó. .. ở đây không nêu tên. .. bởi vì, cũng như Chúa Cha "không ai trông thấy bao giờ”. .. và khác với Chúa Giêsu, Đấng là khuôn mặt hữu hình của Thiên Chúa. .. Thần Khí không có dạng hình. Hay, đúng hơn Ngài mang bộ mặt của ta, theo cách nói của Thánh Phaolô: "Anh em là thân thể của Đức Kitô. Khi cây nến Phục sinh được tắt đi vào Lễ Thăng Thiên, thì độ là lúc các ngọn lửa được thắp sáng: để xâm chiếm mỗi người môn đệ vào Lễ Hiện Xuống.

Sau đó, Người dẫn các ông tới gần Bê-ta-ni-a, rồi giơ tay chúc lành cho các ông. Và đang khi chúc lành, thì Người rời khỏi các ông và được lên trời.

So sánh với cùng một trình thuật trong Công vụ Tông chúng ta nhận thấy có nét giản dị hơn. Ở đây, không có yếu tố mô tả nào, không có "đám mây" cũng không có hai Người mặt áo trắng". Không phải là Luca không hay biết tới ngôn ngữ khải huyền. Trong một trình thuật khác, ông sẽ sử dụng thứ ngôn ngữ này. Nhưng trong đoạn văn trên, ông muốn tương đối hóa, đơn giản hóa nó.

Chúng ta tiếp tục thử dõi theo Chúa Giêsu thì chúng ta thấy tất cả đều rất bí mật, và sao: "Người dẫn các ông. .. ", "Người giơ tay chúc lành cho các ông". "Người rời khỏi các ông để trở về với Chúa Cha trên trời". Bấy giờ các ông bái lạy Người, rồi trở lại Giêrusalem, lòng đầy hoan hỉ và hằng ở trong Đền thờ mà chúc tụng Thiên Chúa.

Có nghịch lý không khi Chúa Giêsu rời khỏi các môn đệ mà các môn đệ không buồn mà vui. Họ không buồn mà lại vui tươi. Cộng đoàn các môn đệ của Chúa Giêsu đã trở thành nhóm người "tôn thờ" Đức Giêsu và cùng nhau "ca tụng Thiên Chúa". Chúa Giêsu ở "trên trời" còn các môn đệ của Người ở "trong Đền Thánh”.

Các môn đệ trước khi Chúa Giêsu về trời vẫn tán loạn mỗi người một ngã nhưng khi Chúa Giêsu về Trời thì các ôn ở lại trong Đền Thờ. Chắc có lẽ các ông đã cảm, đã nghiệm và đã nếm được Đền Thánh để rồi từ cái Đền Thờ ở trần gian là hình ảnh, là bóng dáng của Giêrusalem Thiên Quốc nơi Chúa Giêsu đã mở lối cho những ai đi theo Ngài.

Là kitô hữu, chúng ta cũng được mời gọi đi theo con đường của các môn đệ ngày xưa là “nên” ở lại Đền Thờ để ca tụng Chúa hơn là cứ mãi loay hoay thế sự mau qua chóng tàn này.

Lm Anmai, DCCT

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 15.05.2010. 08:59