Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 5/2013

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Mẹ La-Vang với Dân Tộc Việt Nam

§ + GM Vincent Nguyễn Văn Long

Bài giảng của Đức Giám Mục Vincent Nguyễn văn Long, OFM trong Thánh Lễ Bế Mạc Hành Hương Kính Đức Mẹ La Vang tại Washington DC, USA, ngày 16.6.2012

Kính thưa qúy Ông Bà, Anh Chị Em,

Hôm nay tôi rất vui mừng được đến Vương Cung Thánh Đường Mẹ Vô Nhiễm để dâng Thánh Lễ kết thúc ba ngày hành hương kính Đức Mẹ La Vang do Liên Đoàn Công Giáo Việt Nam tại Hoa Kỳ tổ chức. Trước hết, tôi xin cám ơn qúy Ông Bà, Anh Chị Em đã hiệp thông với tôi trong lời cầu nguyện và sự khích lệ để tôi mạnh dạn hiến thân hay nói theo châm ngôn của tôi chọn, là mạnh dạn “ra khơi” theo lời mời gọi của giáo hội. Sự kiện làm giám mục của tôi cũng như ba giám mục Việt Nam hải ngoại khác đánh dấu sự hội nhập và lớn mạnh của chúng ta. Tôi thâm tín rằng, Thiên Chúa đã quan phòng và tuyển chọn người Việt Công Giáo ly hương như Ngài đã quan phòng và tuyển chọn dân Do Thái lưu đầy năm xưa, để thực hiện những kỳ công của Ngài. Ðể rồi như lời Thánh Vịnh nói:

“Phiến đá mà người thợ xây loại bỏ, lại trở nên tảng đá góc tường.
Ðó là việc kỳ diệu Thiên Chúa đã làm trước mặt chúng ta”.

Qủa thế thưa qúi Ông Bà, Anh Chị Em,

Làm sao chúng ta quên được cái qúa khứ qúa bi thương, đau khổ, tủi nhục, đắng cay của chúng ta những người tỵ nạn cộng sản. Lịch sử dân tộc Việt Nam đã trải qua bao giai đoạn nghiệt ngã. 1000 năm nô lệ giặc Tầu; 100 năm nô lệ giặc Tây; 20 năm nội chiến từng ngày. Thế nhưng chẳng bao giờ người Việt chúng ta lại phải bỏ nước ra đi trong những cuộc vượt biển vượt biên vô tiền khoáng hậu, vĩ đại nhất và bi thương nhất. Làm sao chúng ta có thể quên được cái quá khứ đầy tủi nhục, thương đau và nước mắt ấy. Khi xác định cái căn cước tỵ nạn, chúng ta mới không quên sứ mạng cao cả mà Thiên Chúa đã đặt để cho chúng ta. Sứ mạng đó là gì? Thứ nhất là làm nhân chứng sống động của tình yêu Thiên Chúa, vì Ngài đã yêu thương quan phòng cho chúng ta có ngày hôm nay. Thứ hai, chúng ta là chứng nhân của tự do công lý và của những giá trị nhân bản bất khả xâm phạm. Chúng ta có bổn phận với những nạn nhân của tự do, những người đã chết trên chiến trận, trong ngục tù, nơi biển cả, ở vùng kinh tế mới và trên khắp nẻo đường đất nước; chúng ta có bổn phận với đồng bào quốc nội đang khao khát một xã hội nhân bản. Chúng ta có bổn phận với qúa khứ, với hiện tại và với tương lai của dân tộc. Trách nhiệm ấy thôi thúc chúng ta góp phần vào ngày Chân Thiện Mỹ khải hoàn trên quê hương dấu yêu.

Tôi liên tưởng đến người dân Chúa chọn. Trên đất lưu đầy, họ không quên nguồn gốc của họ và giao ước với Giavê. Họ thực hiện hai điều kỳ diệu là làm chứng cho dân ngoại biết về Thiên Chúa của họ và làm hạt nhân cho cuộc tái kiến thiết cơ đồ dân tộc sau ngày lưu đày. Phải chăng chúng ta, những người Việt Công Giáo lưu vong cũng đang được mời gọi để tham dự vào chương trình tình yêu của Thiên Chúa cho giáo hội và cho quê hương? Tôi nghiệm thấy rằng, sau hơn 37 năm từ ngày có dấu chân người Việt lưu vong trên thế giới, giáo hội đã được trẻ trung hoá nhờ vào sự hiện diện và đóng góp rất năng động của chúng ta. Có ai ngờ rằng cái lớp người tỵ nạn năm xưa với biết bao khổ nhục, kinh hoàng, đắng cay giờ đây đã trở thành rường cột hay ít nhất là luồng sinh khí mới cho giáo hội từ Úc Châu tới Mỹ Châu, từ Âu Châu tới Á Châu.

Nhưng thưa qúy ông bà anh chị em, chúng ta không thể chỉ dừng lại ở đây. Chúng ta không thể quên căn cước tỵ nạn và bổn phận làm hạt nhân trong công cuộc phục hưng và công lý hóa đất nước. Đó là bổn phận không thể tách lìa khỏi căn cước Kitô hữu của chúng ta. Như Đức Kitô đến để đem cuộc sống sung mãn cho đồng loại, chúng ta cũng không thể vô cảm với những tiếng than khóc của đồng bào ruột thịt đang quằn quạy dưới gông cùm cộng sản. Chúng ta không thể vô cảm với sự ác độc gian dối là chế độ vong nô đang khống chế toàn diện đời sống của người dân trong nước. Chúng ta không thể lặng yên khi Thái Hà, Cồn Giầu, Đồng Chiêm, Văn Giang, Tiên Lãng và dân oan khắp nơi tiếp tục bị đàn áp. Người Việt hải ngoại chúng ta đóng góp hàng chục tỷ Mỹ Kim mỗi năm cho thân nhân và giáo hội quê nhà. Nhưng trên hết mọi sự giúp đỡ, chúng ta hãy đóng góp vào tiến trình công lý hóa cho dân tộc. Một chính thể bất lương là nguyên cớ của sự bất công và sự bế tắc toàn diện. Một chính thể vong nô vong bản là nguyên cớ của những nỗi nhục quốc thể mà lịch sử 4.000 năm văn hiến dân tộc chúng ta chưa từng chứng kiến.

Thưa qúy ông bà anh chị em,

Hôm nay, trong Vương Cung Thánh Đường tại Thủ Đô Hoa Thịnh Đốn, chúng ta cùng quây quần bên Mẹ La Vang là Mẹ của dân tộc Việt Nam. Như người Công Giáo Ba Lan đã tìm đến Đức Mẹ tại linh địa Minh Sơn của họ, nhất là trong những năm tăm tối nhất của lịch sử, chúng ta cũng tìm đến Mẹ La Vang trong nỗ lực tìm kiếm một tương lai tươi sáng cho đất nước và giáo hội.

Lòng sùng kính Đức Mẹ không chỉ đưa chúng ta tới những hành động thuần túy tôn giáo và lễ nghi như đi hành hương, dâng hoa, rước kiệu, cung nghinh v.v... Với bổn phận ‘nhập thể hóa’ Tin Mừng và ‘Kitô hóa’ môi trường, lòng sùng kính Đức Mẹ cũng như lòng yêu mến Chúa thôi thúc chúng ta tìm cuộc sống sung mãn cho tha nhân. Chính vì thế, chúng ta không thể chỉ đến với Mẹ qua những hành động thuần túy tôn giáo mà không noi gương đấng là nữ tì của Thiên Chúa. Maria là người lữ hành trong đức tin và là nữ tì trung tín của triều đại chính trực. Lòng sùng kính Mẹ thách thức chúng ta cũng phải làm đầy tớ và là chiến sĩ của công lý và sự thật trong cuộc chiến muôn thưở chống lại sự dữ và tà quyền.

Chúa nói với các môn đệ là “Anh em phải tỉnh thức và sẵn sàng” (Mat 24:36). Trong cuộc chiến chống lại sự dữ và tà quyền, chúng ta cũng dễ dàng “ngủ quên” và thậm chí đầu hàng với chúng. Ở trong nước, chúng ta “ngủ quên” khi người Kitô hữu làm mất vai trò ngôn sứ, bị thuần hóa và trở thành công cụ của chế độ. Ở ngoài nước, chúng ta “ngủ quên” khi chúng ta vô cảm với bao tiếng kêu than của đồng bào ruột thịt; khi chúng ta quên sứ mạng là nhân chứng của tự do và các gía trị nhân bản. Một giáo hội “ngủ quên” khi không còn là tiếng kêu trong hoang địa nữa mà là tiếng chũm chọe kêu inh ỏi (1Cor 13:1). Lúc đó chúng ta sẽ như muối không còn mặn nữa mà chỉ còn chờ ném ra ngoài đường cho người ta đạp lên nó (Mat 5:13).

Nói tóm lại, lòng sùng kính Đức Mẹ La Vang không thể tách lìa với bổn phận xây dựng một xã hội theo giá trị của Phúc Âm. Sứ mạng của Đức Kitô là đem sự sống sung mãn cho con người. Người Kitô hữu chúng ta không thể chỉ dừng lại trong những hành động tôn giáo mà không kiếm tìm sự sung mãn của đồng loại và nhất là của đồng bào. Như Mẹ Maria là nữ tì trung tín, xin cho mọi người Công Giáo Việt Nam trong và ngoài nước cũng trở nên đầy tớ của Tin Mừng, của công lý, của sự thật trong cuộc chiến chống lại sự dữ và tà quyền. Tôi xin phỏng theo lời của Đức Cố Giáo Hoàng Gioan Phaolo II để kết thúc bài chia sẻ hôm nay:

Xin Mẹ La Vang toàn thắng nơi quê hương chúng ta.
Xin Mẹ toàn thắng ngay cả qua những đau khổ và thất bại của chúng ta.
Xin Mẹ cho chúng ta đừng nản lòng tranh đấu cho công lý và sự thật,
cho tự do và nhân phẩm của con người.
Xin Mẹ đem lại chiến thắng của ánh sáng trên tối tăm, sự lành trên sự dữ,
chí nhân trên cường bạo và đại nghĩa trên hung tàn.
Cùng Mẹ La Vang, chúng ta hãy tiến bước về tương lai tươi sáng cho dân tộc và cho đất nước.

+ GM Vincent Nguyễn Văn Long

Đọc nhiều nhất Bản in 20.06.2012. 20:25