Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 4/2017

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Lễ Tiệc Ly

§ Lm Jude Siciliano, OP

Thứ 5 Tuần Thánh – Lễ Tiệc Ly
Xuất hành 12: 1-8.11-14; Tvinh115; 1Côrintô 11: 23-25; Gioan 13,1 – 15

Đêm hôm nay các bài sách nói đặc biệt về bữa ăn. Điểm này làm tôi nghĩ đến trước hết là bữa ăn tầm thường. Bữa ăn trong gia đình, nơi chúng ta ngồi chung quanh bàn ăn. Đây là điều bây giờ hầu như không còn nữa, vì vấn đề tin tức và những hoạt động sau giờ học ở trường. Lúc này những gia đình may mắn thì đến cuối tuần mới có bữa ăn với nhau và có thể đó chỉ là một lần thôi. Trong tuần họ thường ăn ở các tiệm bán thức ăn nhanh cho bữa ăn tối cho trẻ con. Trong những gia đình chỉ có một phụ huynh, đôi khi bữa ăn ở tiệm McDonald là tiện nhất, vì vừa giá để có thể có thì giờ làm bài vở và dọn dẹp trong nhà.

Mặc dù chúng ta ở đâu, mỗi khi chúng ta ngồi vào bàn ăn chúng ta thường đem đến nhiều câu chuyện với gia đình hay bạn bè. Phải có một nhà tâm lý học thành thạo mới nói ra những điều đó. Chúng ta đến bàn ăn với biết bao tình cảm: nào về việc làm trong ngày: vui thích hay bực bội, nào về những chuyện xãy ra ở sân trường: thành công hay thất bại, giữa vợ chồng và anh chị em có sự yêu đương hay căng thẳng, mệt nhọc hay cố gắng. Chúng ta ít khi có giải trí trong các bữa ăn đó. Phải cần ăn rồi dọn dẹp, làm bài vở, dọn dẹp nhà và rồi đi ngủ kẻo sợ không đủ thì giờ để ngủ. Tôi có thể nhớ có mất một khoản thời gian. Có lúc đêm nào chúng tôi cũng có nhau ở nhà, vào mỗi cuối tuần. Mẹ tôi không làm việc ở ngoài, cha tôi ngồi vào bàn ăn tối. Chính trong bữa ăn đó mà tôi nghe câu chuyện trong gia đình, trong quá khứ và trong hiện tại. Ở bàn ăn, chúng tôi là một gia đình, vì chúng tôi cũng nghe những câu chuyện và ăn thức ăn nấu theo cách từ xưa nay.

Bây giờ tôi là Linh mục, tôi thận trọng trong những bữa ăn như thế về quá khứ, vì khi mọi sự việc không bị thối thúc và gia đình có nhiều thì giờ với nhau. Những bữa ăn như thế có vẽ hơi lạ lùng với một gia đình hiện nay. Nhưng, mặc dù sống trong xã hội ăn thức ăn nhan, chúng ta vẫn còn có dịp ăn chung với nhau. Lễ Phục Sinh sẽ đến trong vài ngày, đó là dịp ăn chung với nhau. Hay ngày lễ chiến sĩ trận vong, ngày lễ Độc lập có thể ăn với nhau nhưng không cần phải ăn trong nhà. Ngày lễ sinh nhật hay ngày kỷ niệm lễ cưới cũng thế. Trong nhũng bữa ăn như thế. có sự liên hệ với bữa ăn trong Kinh Thánh. Những lúc đó có đèn cầy trên bàn ăn với thức ăn đặc biệt. Như trong một bữa ăn sinh nhật của một em bé 5 tuổi. Em muốn đước ăn gà chiên từng miếng nhỏ và bánh chocolat. Trong những dịp như thế có thì giờ để kể chuyện trong quá khứ và trong hiện tại, và thưởng thức các món ăn đặc biệt trong gia đình.

Bữa ăn trịnh trọng giúp chúng ta hiểu rỏ ý nghĩa bữa ăn trong Kinh Thánh. Bài trích sách Xuất Hành nói cho chúng ta biết bữa ăn Vượt Qua. Có thể nói là bữa ăn lễ Vượt Qua; Đầu tiên có phần giống bữa ăn thời nay. Đó là bữa ăn mau lẹ để chạy đi. Những người ăn bữa ăn đó ăn mặc gọn gàng sẵn sàng để ra đi. Chắc họ đến bữa ăn với bao nhiêu tình cảm sâu đậm khác nhau. Họ đã bị khổ cực sống trong tù đày ở Ai Cập. Dù vậy họ vẫn tìm được sự tự do của họ. Chắc họ phải lo sợ: không biết Thiên Chúa có thể đem họ ra được không? Rồi một khi họ ra khỏi chỗ tù đày, không biết họ có thể đi qua chặng đường dài trong sa mạc hay không? Thí dụ họ có thể bị chết trong sa mạc hay bị bắt lại bởi những người rượt theo họ thì sao? Chắc là người Ai Cập không để họ ra đi mà không chống đối. Nếu họ bị bắt lại thì họ sẽ bị trừng phạt như thế nào? Trong bữa ăn lễ Vượt Qua đó chắc có người suy nghĩ lại về việc này và có thể trao đổi ý kiến là không nên chạy đi, thà ở lại sống với "quỹ dữ họ biết". Lại cũng có người hào hứng với ý nghĩ ra đi. Thiên Chúa sẽ đến giúp họ để được tự do cuối cùng. Nhưng, đây không phải chỉ là bữa ăn một lần thôi. Người Do thái được dạy bảo phải làm bữa ăn Vượt Qua mãi mãi: đó là bữa ăn "lễ cho mọi thế hệ người Do thái để nhớ chuyến đi theo Thiên Chúa, một lễ Vượt Qua mãi mãi".

Các thế hệ sau này sẽ có bữa: ăn thịt con chiên, bánh không men, và rau đắng. Câu chuyện gia đình sẽ tiếp tục kể lại. Họ sẽ nói về sự cứu thoát trong quá khứ, nhưng dùng thì hiện tại. "Vì sao đêm hôm đó khác các đêm khác?". Những ách tù đày mới: những sự nghiện, những lo sợ và mơ ước được giải thoát khỏi tù đày mà Thiên Chúa sẽ còn cứu thoát họ lại là dẫn dắt một thế hệ mới từng bước một đến tự do.

Thánh Phaolô nhắc chúng ta câu chuyện ở bàn ăn mới truyền đến chúng ta. Câu chuyện và bữa ăn đều thuộc về quá khứ và hiện tại. Chúng ta nhớ sự chết của Đấng cho chúng ta bữa ăn hôm nay. Đêm nay chúng ta đem gì đến bữa ăn? Thế giới chúng ta đầy lo sợ và hỗn loạn làm ý nghĩ chúng ta quá đầy dẫy chung quanh bàn ăn. Sự tù đày mới nào kềm hãm chúng ta, và giam giữ chúng ta? Quyền uy hiện nay và những quyết định nào làm chúng ta cảm thấy thụ động, không đủ sức, và bị ảnh hưởng sâu đậm, tuy thế vẫn không đủ sức chủ định tương lai của chúng ta? "Ai Cập", nơi tù đày riêng của chúng ta là gì? Thánh Phaolô nhắc chúng ta nhớ là chúng ta đã được cứu thoát như thế nào qua miếng bánh bẻ ra, và rót rượu máu đời sống của Chúa Giêsu. Chúng ta nhớ chúng ta được ơn can đảm; điều gì Thiên Chúa đã làm cho chúng ta, Ngài sẽ làm lại, là giúp chúng ta vượt qua sự chết để sống lại; vượt qua chán nản để dến hy vọng; vượt qua bóng tối âm u do chúng ta gây nên để đến ánh sáng chỉ có Thiên Chúa mới ban cho chúng ta.

Khi chúng ta họp nhau cho bữa ăn "gia đình" và kể lại câu chuyện Vượt Qua mới của chúng ta qua Chúa Giêsu, thánh Gioan nhắc chúng ta nhớ là nên nói hết toàn câu chuyện. Trong câu chuyện, thánh Gioan kể với ý nghĩa vượt qua, chúng ta nghe chúng ta là ai. Câu chuyện liên kết đến Chúa Giêsu, kể cả việc rửa chân cho các môn đệ. Việc rửa chân là việc chính của câu chuyện thánh Gioan. Có cộng đoàn tín hữu dùng khăn, chậu và bình nước như biểu hiệu. Có nhà thờ có hình trên cửa kính hay tranh vẽ các biểu hiệu này trên tường. Không cần phải vẽ Chúa Giê su hay các môn đệ trong khung cảnh. Các biểu hiệu cũng đủ để nói lên câu chuyện. Đó là dấu chiến đấu của Kitô hữu. Dấu hiệu đó liên kết chúng ta với gia đình Kitô hữu trong quá khứ và trong hiện tại. Thời trước dấu hiệu chiến đấu trình bày gươm và giáo, cờ và pháo đài. Thời bây giờ các dấu hiệu quân sự hoá trông rất rõ ràng, in vào bên cạnh xe thiết giáp, hay tàu chở máy bay, hay trên hỏa tiển và máy bay chiến đấu. lúc này chúng ta thường thấy nhiều thứ dấu hiệu quân sự khác nữa.

Có những bữa ăn trịnh trọng, người tôi tớ phải làm việc rửa chân. Trái lại, Chúa Giêsu tự làm việc tôi tớ đó và rửa chân cho các môn đệ Ngài. Ngay lúc các môn đệ đang ăn uống nơi bàn tiệc đặc biệt, thì Chúa Giêsu làm họ ngỡ ngàng. Những tham vọng hay cố gắng đưa các môn đệ lên cấp bậc cao hơn làm cho họ ngại ngùng. Chúa Giêsu nói vói các ông: môn đệ nào lãnh phần cao thì hãy sẵn sàng lấy bình nước, chậu và khăn để rửa và lau chân cho người khác. Một người có thể mất danh giá vì rửa chân cho người khác. Đúng thế, họ có thể có một danh giá khác, họ có thể được người ta biết họ là môn đệ của Chúa Giêsu.

Dấu hiệu quân sự của chúng ta không phải là loại binh khí và cũng không phải là dấu hiệu chứng tỏ uy lực. Trái lại, dấu hiệu đó là cái khăn, cái chậu và bình nước. Chúng ta không vẽ dấu hiệu này trên bao gươm. Các môn đệ Chúa Giêsu vẽ dấu hiệu này trên trái tim của họ.

Chuyển ngữ: FX Trọng Yên, OP

Lm Jude Siciliano, OP

Đọc nhiều nhất Bản in 13.04.2017 18:19