Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 5/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Chuyển Đổi

§ Lm Giuse Đinh Lập Liễm

I. Suy Niệm Lời Chúa.

Chúng ta đọc: Ga 154-4,1-6; 1Cr 15,51-56.

Trong bữa Tiệc ly, Chúa Giêsu nói với các môn đệ những lời tâm huyết. Những lời tâm sự mang đầy tính giáo huấn của Ngài đã làm cho các môn đệ biết Ngài sắp giã biệt các ông. Các ông cảm thấy lo buồn và xao xuyến. Ở đây Ngài ban lời khuyếnh khích để nâng đỡ, an ủi và tin tưởng. Để khỏi bị xao xuyến, Ngài khuyên các ông: “Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14,1) và Ngài còn cho biết Ngài về cùng Cha để dọn chỗ cho các ông vì nhà Cha Ngài còn nhiều chỗ. Ngài còn hứa sẽ trở lại đón các ông đến nơi đó và các ông đã biết đường rồi.

Ông Tôma tò mò hỏi: “Thưa Thầy, chúng con không biết Thầy đi đâu, làm sao chúng con biết đường” ? Chúa Giêsu đáp: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống, Không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. Nghĩa là: mục tiêu cuộc hành trình của mọi người là về với Thiên Chúa Cha; Chúa Giêsu chính là người dẫn đường, hơn nữa, Ngài chính là con đường dẫn đến đó.

Qua lời thánh Phaolô khuyên nhủ tín hữu Corintô chúng ta được biết: chết chỉ là sự chuyển đổi: “Đây tôi nói cho anh em biết mầu nhiệm này: không phải tất cả chúng ta sẽ chết, nhưng tất cả chúng ta sẽ được biến đổi” (1Cr 15,51).

“Sinh ký, tử qui”, sống là gửi, chết là về. Đời này không phải là quê hương mà chỉ là nơi chúng ta gửi thân xác trong một thời gian nào đó. Khi chết, chúng ta sẽ về quê hương thật. Chết là trở về nhà Cha. Đó là chân lý.

II. Phải Chăng Chết Là Hết ?

Những người không có tín ngưỡng coi đời chỉ là hư ảo, chóng qua, người ta chỉ sống cho qua ngày để hưởng thụ, càng nhiều càng tốt để rồi đợi thần chết đến. Họ coi chết là kết thúc cuộc đời, chết là hết, là đi vào ngõ cụt, là đi vào hư vô và tuyệt vọng. Họ coi chết là một thất bại và hoàn toàn vô nghĩa. Vì thế:

Họ rằng: trong cuộc sinh tồn
Chỉ có vật chất là hơn nhất đời.
Trên kia không có Chúa Trời
Kiếp sau là chuyện của người bầy ra.
Sống là sản xuất tăng gia
Tạo thêm của cải vinh hoa phú cường.
Đừng mong những chuyện thiên đường
Chết rồi là hết, lẽ thường xưa nay.

(Lão Quê trong báo Tông đồ 1950)

Vì không tin có đời sau, thi sĩ Xuân Diệu đã diễn tả tâm lý của người hấp hối bằng những vần thơ bi đát:

Nhưng mà tôi sẽ chết, than ôi !
Tôi run như lá, tái như đông.
Trán chảy mồ hôi, mắt lệ phồng
Năm đẩy tháng dồn tôi đã đến
Trước bờ lạnh lẽo cõi hư không

Còn nhà triết học Heiddeger thì cho rằng: “Nếu chết là hết, thì đời người luôn luôn sống trong lo sợ. Bởi vì biết rằng mình sẽ chết, vậy sẽ trở về cõi hư không, thì tức là đã mang hư vô trong mình rồi. Sống làm gì nữa để mai ngày, rơi vào cõi hư vô “?

III. Phải Chăng Chết Chỉ Là Chuyển Đổi ?

1. Chúng ta có những điểm tựa.

Thánh Phaolô khích lệ các tín hữu Côrintô hãy tin vào đời sau: “Nếu ngôi nhà của chúng ta ở dưới đất, là chiếc lều này, bị phá hủy đi, thì chúng ta có một nơi ở do Thiên Chúa dựng lên, một ngôi nhà vĩnh cửu ở trên trời không do tay người thế làm ra” (1Cr 5,1). Ngài còn cho biết thêm: Ở trong thân xác này là lưu lạc xa Chúa, và ngài muốn rời bỏ thân xác này để được ở bên Chúa (x. 1Cr 5,6.8). Và ngài còn quả quyết: “Không phải tất cả chúng ta sẽ chết, nhưng tất cả chúng ta sẽ được biến đổi” (1Cr 15,51).

Trong Kinh Tiền tụng lễ an táng, chúng ta được củng cố niềm tin vào sự sống đời sau: “Sự sống thay đổi chứ không mất đi, và khi nơi trú ngụ dưới trần bị tiêu hủy, chúng con sẽ về hưởng hạnh phúc vĩnh cửu trên quê trời”.

Ông Quinet nói rất đúng: “Người ta sinh ra để chết và chết để sống”. Đã có đầu thì phải có cuối, đã có sinh ra thì cũng phải có chết. Sinh ra thì phải chết ở đời này nhưng sẽ được sống đời sau.

Linh mục Nguyễn Tầm Thường cũng nói như thế: “Khi tôi được sinh ra là khởi điểm tôi đi về cõi chết. Làm gì có sự chết nếu không có sự sống. Làm gì có ngày người ta chôn tôi nếu không có ngày tôi chào đời. Như thế, cuộc sống của tôi là chuẩn bị cho ngày tôi chềt.

Ngay từ trong bào thai của mẹ, bắt đấu có sự sống là tôi đã cưu mang sự chết rồi. Kết hợp và biệt ly ở lẫn với nhau. Trong lớn lên đã có mầm tan rã. Khi vũ trụ chào đón tôi, thì cùng một lúc, tôi bắt đầu từ giã vũ trụ từng ngày từ giờ.

Mỗi ngày là một bước đi dần về sự chết. Bình minh mọc lên, nhắc nhở cho tôi một bước đi gần kề. Hoàng hôn buông xuống, thầm nói cho tôi sự vĩnh biệt đang đến (Nước mắt và hạnh phúc, tr 111).

2. Theo suy nghĩ của người đời.

Trong thiên nhiên, người ta thấy cái sinh và cái diệt quyện vào nhau. Đã có sinh thì ắt phải có diệt. Một thi sĩ viết:

Hoa nở để mà tàn
Trăng tròn để mà khuyết
Mây hợp để mà tan
Nước đầy để mà vơi.

Thi sĩ Xuân Diệu cũng đồng quan điểm đó:

Xuân đang tới nghĩa là xuân sẽ qua,
Xuân còn non nghĩa là xuân sẽ già.

Và thi sĩ kết luận:

Trong gặp gỡ đã có mầm ly biệt.

Như vậy, trong sự sống đã có sẵn sự chết.

Trở lại với thánh Phaolô trong bài đọc trên ta phải nói là sự chết chắc chắn dẫn đến sự sống lại. Dĩ nhiên chết không phải là điều tốt, nhưng nó là đoạn đường ta phải vượt qua để đi từ cuộc sống tạm thời này qua cuộc sống vĩnh cửu. Sự chết không phải là sự chết đơn thuần, không phải là con đường cụt, không lối thoát. Thiên Chúa không yêu thương chúng ta vô ích, không dựng nên ta để rồi biến ta ra hư vô. Chúa yêu thương ta vô hạn, đã ban chính Con Một của Ngài cho ta không phải để cho ta thấy ta biến vào hư vô sau cái chết, nhưng để ta được sống lại và được kết hợp với Ngài.

Hiểu được như vậy, ta phải lạc quan trước cái chết của người thân, ngày chết ở trần gian chính là ngày sinh nhật ở trên trời. Nhưng muốn có ngày sinh nhật tốt đẹp ở trên trời thì phải có cái chết tốt đẹp ở trần gian; mà muốn có cái chết tốt đẹp ở trần gian thì phải có cuộc sống tốt ở trần gian vì như người ta nói: “Sống khôn chết thiêng”, nhân nào thì quả đó.

Tục ngữ Việt nam có câu: “Ba tháng trồng cây, một ngày trông quả”.

Đây là kinh nghiệm của người trồng lúa: trồng trọt bón tưới cây (cây lúa) trong ba tháng trời, đến khi cây có bông hạt thì chỉ một ngày là gặt xong. Ngày chết tức là ngày thu hoạch kết quả của cả một cuộc đời tại thế theo nguyên tắc “Hữu công tắc thưởng, hữu tội tắc trừng”: có công thì được thưởng, có tội thì phải phạt.

Khi còn sống phải lập công phúc đức để chuẩn bị cho đời sau. Trong cuốn “Giải quyết vấn đề nhân sinh” cha F. Lelotte nói: “Con người phải xác nhận rằng sứ mệnh con người là sự hoàn hảo, là phát triển những tài năng tự nhiên và siêu nhiên cho thích hợp với chương trình của Thiên Chúa. Con người là như cánh đồng đã được cầy cấy, nó có bổn phận phải sản xuất dồi dào”.

Chúng ta biết chắc mình sẽ phải chết nhưng không biết chết lúc nào, ở đâu và bằng cách nào. Sống trên trần gian là thời gian chuẩn bị cho đời sau với đầy công phúc. Ai biết chuẩn bị cho cuộc sống mai hậu thì được kể là con người khôn ngoan.

Truyện: Chuẩn bị cho tương lai.

Một thành phố ở Hy lạp có tục lệ lạ lùng như sau: mỗi năm họ tìm một người lạ mặt tôn lên làm vua. Xong năm đó, họ hạ bệ ông vua và lột hết quần áo, đầy ra một hoang đảo.

Ngày kia, một người lạ mặt được bầu lên làm vua. Ơng này thật khôn ngoan. Ơng truyền cho đem quần áo, đồ ăn, vật dụng ra ngoài hoang đảo. Khi bị truất phế, ông vui vẻ ra hoang đảo.

Đó là câu truyện do thánh Damascène đã thuật lại. Vua một năm, đó là chúng ta. Sống trong cuộc đời vắn vỏi này, chúng ta sẽ về hoang đảo đời đời. Nếu chúng ta đã tích trữ những công việc lành thì chúng ta mới có phúc. Còn nếu không, chúng ta sẽ vô phúc.

Lm Giuse Đinh Lập Liễm

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 14.11.2009. 09:44