Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 12/2018

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Chúa Nhật XXXII Thường Niên B

§ Lm Jude Siciliano, OP

1 Các Vua 17:10-16;; Tvịnh 145; Do Thái 9: 24-28; Máccô 12: 38-44

Đôi khi tôi vấp phải một chi tiết trong câu chuyện của Kinh Thánh và bởi đó tôi gặp khó khăn tiếp tục theo câu chuyện. Hôm nay trong bài sách của 1 Vua, chi tiết làm tôi bối rối là ngôn sứ Êlia xin bà góa giúp lúc ông gặp bà ở cửa vào một thành phố ngoại bang. Ông ta xin ít nước và bánh. Ông ta có vẽ không chú ý gì đến trường hợp khó khăn của bà góa phụ đó. Vi ở nơi đó đang có một cơn đại hạn lớn. Bà góa nói là bà ta chỉ còn có một chút bột và dầu để làm một chút bành cho bà ta và con bà ăn. Ăn xong hai mẹ con sẽ chết.

Mặc dù bà góa phụ ở trong trường hợp khó khăn, ông Elia vẫn bảo bà ta đi lượm củi về rồi "Bà đừng sợ, cứ về làm như bà vừa nói. Nhưng, trước tiên, bà hãy lấy những thứ đó mà làm cho tôi một chiếc bánh nhỏ, và đem ra cho tôi" Rồi ông ta nói bà góa phụ sẽ có để lo cho bà và con bà. Thật thế sao! thật là một cử chỉ không có một chút tình người của ngôn sứ Êlia, làm chúng ta chỉ muốn bỏ ông ta để đi tìm một ngôn sứ khác tốt bụng hơn phải không? Thật ông Êlia không chút cảm thông về sự tuyệt vọng bà góa phụ! Có cách nào để cứu vản thái độ của vị ngôn sứ đó?

Thế giới lúc câu chuyện đó xãy ra thật khác hẳn với thế giới ngày nay của chúng ta. Văn hóa lúc đó nhấn mạnh về sự tiếp đón nồng nhiệt lữ khách, nên khi có một người lạ đến, thì chủ nhà chào đón và mời thức ăn, ngay cả khi tốn kém nhiều cho chủ nhà. Ông Êlia được bà góa niềm nở tiếp đón, và ông cam đoan với bà đó là nếu bà ta tin cậy vào ông và Thiên Chúa của ông thì bà và con sẽ có đủ thức ăn và uống cho đến khi hết đại hạn.

Ông Êlia là một ngôn sứ người Do thái. Bà góa phụ là một người ngoại. Tuy vậy, mặc dù sự tin tưởng thời đó chỉ có giới hạn cho Chúa của một nước và chỉ trong lãnh thổ của nước đó thôi. Nhưng, Thiên Chúa của ông Êlia không có giới hạn như thế. Bà góa phụ tin tưởng ông Êlia và Thiên Chúa của ông một cách vô căn cho dù bà đang ở vào tình hình khó khan. Chính sự tin tưởng lúc đó làm cho bà là người yếu đuối đang cần được giúp đỡ lãnh nhận sự đỡ nâng của Thiên Chúa chúng ta, Đấng đầy yêu thương. Đó là câu chuyện trong Kinh Thánh. Và hôm nay chúng ta có nhiều ví dụ hơn về sự nhận biết Thiên Chúa khi Ngài đưa tay giúp đỡ khi tiếp cận với nhứng người cần Thiên Chúa nhất. Câu chuyện ngôn sứ Êlia và bà góa đưa chúng ta đến bài phúc âm. Nơi chúng ta gặp một Thiên Chúa đây tình yêu thương thường để ý đến người bé mọn và yếu đuối nhất.

Sự đau khổ của những người góa phụ được nhắc đến hai lần trong bài phúc âm hôm nay. Chúa Giêsu đi vào Giêrusalem với các môn đệ. Đây là lần cuối cùng Chúa Giê su giảng dạy trước khi Ngài chịu thương khó và chịu chết. Sự quan trọng của lần này làm chúng ta chú ý đến bài giảng cuối cùng Ngài dạy dân chúng. Góa phụ là những người dễ bị tổn thương nhát trong xã hội thời đó. Vậy mà hôm nay Ngài để ý đến họ.

Trước hết, Chúa Giêsu chỉ trích các vị kinh sư là những ngững người chống đối Ngài một cách thậm tệ. Họ là những lãnh đạo được kính trọng và họ là những người nằm trong số với các người Pharisêu và Sađusêu. Dân chúng ngưỡng mộ họ vì họ hy sinh để thờ phượng và phục vụ Thiên Chúa, và họ là những người dạy Kinh Thánh được kính trọng. Các vị kinh sư cũng được kính trọng vì họ nguyện cầu với Thiên Chúa thay cho dân chúng. Thật là một điều đáng ngạc nhiên, khi Chúa Giêsu chỉ trích các vị kinh sư là những người đạo đức giả dạng, thích quyền lực đời thường.

Vì các kinh sư được kính trọng, nên khi một người chồng qua đời, người góa phụ có thể giao hết quyền kế thừa và tài sản cho vị kinh sư gìn giử. Có những những kinh sư gian dối và lạm dụng số tài sản của các góa phụ cho nên Chúa Giêsu nói là "họ nuốt hết tài sản của các bà góa". Các vị kinh sư đáng lý phải là những người bênh vực và bảo vệ các bà góa phụ nhưng họ lại là những người lợi dụng các bà góa phụ đó. Sự chỉ trích của Chúa Giêsu diễn tả lời ngôn sứ chỉ trích sự bất công đối với các người nghèo và cô thế ở Israel. Thêm vào đó, Chúa Giêsu lại cáo buộc các vị kinh sư biến của dâng trong Đền Thờ làm của riêng cho họ.

Chúa Giêsu chú ý thấy người giàu cho tiền của dư thừa của họ vào Đền Thờ. Trong khi đó có một bà góa phụ nghèo "đã bỏ vào thùng tiền nhiều hơn ai hết... vì bà này đã trao tặng toàn bộ sự sống của mình để cho...". Kể từ đoạn sách này đến trước hành trình thương khó Chúa Giêsu trở nên lời dạy mang ý nghĩa đặc biệt cho các môn đệ là những người đã hy sinh tất cả, như bà góa phụ kia, để theo Chúa Giêsu.

Biết bao nhiêu người gây quỷ cho giáo xứ đã dùng câu chuyện bà góa phụ nghèo để kêu gọi giáo dân cho nhiều tiền hơn phải không? Rốt cùng, lời bàn cải đã nói về bà góa phụ nghèo cho tất cả tài sản của bà ta cho công việc của Thiên Chúa. Người kêu gọi như thế thách đố "Nếu bà góa phụ nghèo cho như thế, sao chúng ta lại không cho nhiều hơn?" Ý nghĩ đó nhấn mạnh là chúng ta nên cho đến khi chúng ta cảm thấy đau lòng. Có vẻ như những người kêu gọi gây quỹ giáo xứ có đủ dữ liệu lấy từ phúc âm để trợ giúp họ. Họ dùng chính lời của Chúa Giêsu. Có phải vì thế mà thánh Máccô nói câu chuyện người góa phụ nghèo để chúng ta bắt chước bà ta phải không? Có thể đúng đấy!

Có thể Chúa Giêsu đang than vãn điều Ngài vừa trông thấy. Cử chỉ của bà góa phụ nghèo tiếp theo lời Ngài chỉ trích các vị kinh sư là những người đã lợi dụng địa vị của họ để "nuốt hết tài sản của các bà góa". Đấy là lời cảnh cáo cho các người gây quỷ trong giáo xứ đã lợi dụng việc làm của họ để sống an toàn trên lưng những người phục vụ. Trong những năm vừa qua, đã có nhiều chuyện về những người giảng thuyết nổi tiếng sống xa hoa từ những tiền đóng góp của giáo dân. Chúng tôi cũng được biết một số giám mục đã xây cất những lâu đài lộng lẫy cho họ, và cũng có các linh mục phụ trách giáo xứ đã sửa sang nhà ở của họ và các giáo dân trong xứ cho là quá ư sang trọng. Đây là không nói đến việc họ dùng các lương thực đăt tiền, và các dịp đi nghỉ xa hoa.

Nhưng, các bài sách đọc hôm nay không quên đến chúng ta. Các bài sách kêu gọi chúng ta hãy bắt chước sự Thiên Chúa đón tiếp khách một cách nồng hậu, và hãy xem xét nếu chúng ta có rộng rãi hy sinh chúng ta cho việc phụng sự Thiên Chúa hay không, nhất là đối với những người bé mọn và không ai để ý đến, như bà góa phụ nghèo không ai để ý đến trừ Chúa Giêsu.

Bí tích rửa tội đã cho chúng ta cặp mắt đức tin. Chúng ta có thể tự hỏi: chúng ta có nhìn thấy những người nghèo xung quanh chúng ta hay không? Chúng ta có để ý dến điều kiện sống của họ hay không? Nguyên nhân của sự đói nghèo trong cộng đoàn chúng ta là gì? Trong đất nước chúng ta, nguyên nhân nào gây ra nghèo? Tôi và cộng đoàn giáo xứ tôi có làm gì để giúp hoàn cảnh của những người nghèo?

Cũng như bà góa phụ nghèo, Chúa Giêsu sẽ hy sinh mạng sống Ngài trong tay Thiên Chúa và sự chết và sự sống lại của Ngài sẽ thêm năng lực cho chúng ta làm như Ngài. Hôm nay bài Thánh Vịnh trong đáp ca sau bài đọc thứ nhất:

Chúa giữ sự trung tín đến mãi muôn đời
Xử công minh cho những người bị áp bức
Ban lương thực cho kẻ đói ăn
Chúa giải phóng những ai tù tội.

Và Thánh Vịnh 145 còn dài hơn nữa. Đó là một lời kinh nguyện tốt cho chúng ta trong khi chúng ta tìm cách nhìn thấy bằng cặp mắt của Thiên Chúa để đáp lại những gì chúng ta sẽ thấy trong tuần sau.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

Lm Jude Siciliano, OP

Tags: Năm B CN32

Đọc nhiều nhất Bản in 04.11.2018 15:32