Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 12/2018

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Chúa Nhật XIX Thường Niên -B

§ Lm Jude Siciliano, OP

I Các Vua 19: 4-8; Tvịnh 33; Êphêsô 4:30-5:2; Gioan 6: 41-51

Khi nào ra phi trường, tôi thường đem theo thức ăn đóng gói sẵn. Lúc này đi trong nước Mỹ phải đem theo đồ ăn cho tất cả các bữa ăn trong ngày: sáng, trưa và chiều. Nếu tôi quên thì tôi thường mua đồ ăn trong phi trường. Bạn có bao giờ thủ đếm có bao nhiêu tiệm ăn ở phi trường không? Nào thức ăn nhanh, nhà hàng, tiệm kem, bán các món tráng miệng, tiệm bán cà phê và nhiều loại thưc phẩm khác ở phi trường trên đường bạn đi ra cửa máy bay. Trên máy bay họ có bán đồ ăn chứ không còn miễn phí nữa.

Ngôn sứ Êlia chỉ quên gói theo thức ăn và nước cho chuyến đi qua sa mạc của mình chăng? Thật ông ta không khôn ngoan vì ông ta phải vượt qua sa mạc. Có phải do ông ta đói về thể xác nên ông ta xin được chết đi hay không? Mọi sự rất khó khăn cho ông ta. Và không những chỉ đói về thể xác mà ông ta mất cả tinh thần. Thật ra thì phần xác của ông ta chỉ là phần thứ hai của tinh thần mệt mỏi suy kiệt của ông.

Tại sao ông đói khát, yếu sức và chán nản trong sa mạc? Do chuyện bà Izabel. Bà ta là người Tyre và Sidon, là kẻ ngoại đạo, vợ vua Ahab, vua của Israel. Vua Akhab vẫn để bà ta tiếp tục thờ thần ngoại. Bà ta còn muốn xúi dục vua Akhab bỏ việc thờ phượng Đức Chúa và chấp nhận các nghi lễ thờ cúng thần Baal và Asherah. Trên núi Carmel ông Êlia đối đáp với các tiên tri ngoại giáo do bà Izabel đem đến. Ông ta thắng họ trong một cuộc thử thách và hạ sát họ (câu chuyện này rất ngoạn mục và với biện luận rất hài hước được trích trong sách 1Vua 18: 17-40). Vừa sau kết quả của cuộc thách đấu, bà Izabel đe dọa đến tính mạng của ông Elia. Vì thế ông ta phải chạy trốn ra sa mạc. Và hôm nay chúng ta gặp ông Elia cầu xin cho được chết. Ông ta không còn sức để đi xa hơn nữa.

Nhưng, Thiên Chúa có kế hoạch cho vị ngôn sứ đang mệt mỏi và nản lòng này. Ngài sẽ trợ giúp và hướng dẫn ông ta dấn bước. Một thiên sứ cho ông ta lương thực và nước uống rồi khuyến khích ông ta "ngồi dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa". Trong tiếng Hy lạp “thiên sứ” có nghĩa là người “đưa tin”. Đôi khi thiên sứ có thể là một người nào khác. Và có khi thiên sứ là sự hiện diện của Thiên Chúa. Các tác giả Kinh Thánh thường có cách kính trọng sự hiên diện của Thiên Chúa.

Chúng ta biết là bài đọc thứ nhất thường được chọn vì có liên quan đến bài phúc âm ngày hôm đó. Bởi thế chúng ta thấy ông Elia đói trong sa mạc, và cho chúng ta biết Chúa Giêsu cũng ở trong trường hợp đói trong sa mạc. (Chúng ta, người Kitô hữu thường nghĩ đến thời gian trong sa mạc là Mùa Chay). Chúng ta biết thời gian riêng của chúng ta trong sa mạc là khi chúng ta có kinh nghiệm trãi qua sự yếu đuối của chúng ta đến cùng cực. Thiên Chúa trao ban lương thực cho ông Elia, và Chúa Giêsu đáp lại sự cám dỗ bảo Ngài làm đá hóa ra bánh để nhắc chúng ta nhớ con người không chỉ cần bánh để sống "nhưng nhờ mọi lời từ miệng Thiên Chúa phán ra" (Mt 4:4)

Câu chuyện ngôn sứ Elia khuyến khích chúng ta tin tưởng vào tình yêu thương của Thiên Chúa. Đó không phải là câu chuyện về một người được Thiên Chúa khen ngợi là “xứng đáng” được Ngài khen. Đó là câu chuyện một con người không thể tự giúp mình được. Nên Thiên Chúa phải tác động nhiều lần bằng bánh và nước giúp nuôi dưởng trên đường đi.

Đó là điều Thiên Chúa trao ban cho chúng ta hôm nay trong Bí Tích Thánh Thể này, cho bất kỳ sa mạc nào chúng ta gặp trong cuộc sống. Nên nhớ là lương thực Thiên Chúa ban không phải chỉ riêng cho từng người một, nhưng là lương thực cho cộng đoàn đang ở trong sa mạc. Trong lúc tôi viết bài giảng này, báo New York Times có đăng tin trên trang nhất bài về việc lạm dụng tình dục của một Hồng Y người Hoa kỳ. Thật không biết bao giờ những chuyện này chấm dứt được! và giáo hội còn gặp bao nhiêu đói khát lạm dụng như thế trong sa mạc trần thế này?

Chúng ta có thể không gặp trường hợp đói trong sa mạc như ông Elia. Nhưng, cuộc sống đã cho chúng ta nếm trãi một số việc lớn lao của sự đói khát, mệt mỏi và chán nản. Chúng ta trên hành trình về đất hứa và cần lương thực không chỉ cho chúng ta trong chốc lát, nhưng để giúp chúng ta có đủ năng lực đi suốt chặng đường dài đên mục đích cuối với ơn khôn ngoan dẫn dắt chúng ta đi đúng hướng. cuộc sống sẽ mang đến cho chúng ta niềm vui và sự hài lòng, cũng như những lúc chiến đấu, mất mát và đau khổ. Chúng ta sẽ được tình thương và thành quả, nhưng cũng sẽ gặp khó khăn và chán nản vì mất đi những mối quan hệ và thất vọng. Một số kế hoạch và mục tiều được thục hiện tốt nhất của chúng ta đã bị bị hư nát và tan vỡ. Nhưng, những người thân thương của chúng ta sẽ giúp đỡ chúng ta, mà cũng có người bỏ rơi chúng ta khi chúng ta cần họ nhiều nhất. Chặng đường chúng ta đi còn thay đổi nhiều điều, nhưng hôm nay Kinh Thánh nhắc chúng ta nhớ là Thiên Chúa sẽ luôn luôn nâng đỡ hướng dẫn chúng ta với một cách riêng biệt theo lời mời gọi đến từng người trong chúng ta để phục vụ Thiên Chúa.

Đó là điều ông Elia cảm thấy trong lúc ông ta yếu đuối tận cùng đến nỗi ông ta chán nản và muốn chết đi. Chúng ta cũng vậy. Bài học của ông Elia nói với chúng ta là hãy hoàn toàn trông cậy vào Thiên Chúa. Ông ta đã đến tận cùng và không có cách nào tự giúp mình được. Đấng đã kêu gọi ông ta phục vụ đang ở đâu? Bằng cách nào dể ông ta vẫn còn sống sót được chăng? Chắc chắn là ông ta không tự mình làm gì được rồi.

Ông Elia học được điều gì và có kinh nghiệm gì để dạy chúng ta không? Ông ta đang ở chổ cuối cùng của cuộc sống, và không lối thoát. Tuy nhiên, ông đã tự phó dâng mình trong tay của Thiên Chúa và Thiên Chúa ban lương thực, bánh và nước đủ cần thiết để ông tiếp tục cuộc hành trình trong sứ vụ Thiên Chúa đã giao.

Chúng ta học từ bài học của ông Elia và Chúa Giêsu hôm nay đó là tình yêu thương cúa Thiên Chúa đối với chúng ta. Chúng ta được mời gọi hãy thực hành đức tin của chúng ta. Đức tin không phải là một lối thoát khỏi vòng đời đắng cay, khi chúng ta gặp khó khăn trong cuộc sống. Như ông Elia phải trở về đối diện với kẻ thù. Như Chúa Giêsu không tránh khỏi đau khổ và cái chết trước mặt. Chúng ta cũng vậy. Chúng ta không tránh khỏi những gánh nặng cuộc sống và để giao hết mọi sự cho Thiên Chúa lo liệu. Đức tin của chúng ta cho chúng ta có thể cảm nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa với chúng ta để an ủi và khuyến khích chúng ta giúp thi hành bổn phận của mình.

Chuyển ngữ: FX. Trong Yên, OP

Lm Jude Siciliano, OP

Tags: Năm B CN19

Đọc nhiều nhất Bản in 09.08.2018 18:57