Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 3/2020

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

1. Những hiện tượng lạ kỳ

§ Lm Nguyễn Huy Tưởng

Dòng MTG Bắc kỳ được thành lập năm 1670, do Đức Giám mục Lambert de la Motte, Giám mục đầu tiên vào nước này. Ý định của vị Giám mục, là coi họ như những nữ tu thật và phải có lời khấn trọng thể. Nhưng chương trình đó không thực hiện ngay được do những cuộc bách hại tôn giáo. Cuối cùng, sau hai thế kỷ rưỡi chờ đợi, các nữ tu MTG Phát diệm là thủ phủ một giáo phận ở Bắc kỳ, do Giám mục Marcou làm giám quản tông toà, đã đạt tới mục đích. Đã nhiều năm nay, nhà dòng chuẩn bị cho đợt tuyên khấn đầu tiên.

Chỉ còn ít ngày là đến ngày khấn, thì ngày 18 tháng 9 năm 1924, tôi được hai nữ tu mời đi giải tội. Thực ra, không phải giải tội. Mỗi chị đều lần lượt kể cho tôi, là đêm qua quỉ đã quấy phá một chị nhà tập tên là Maria Diện, và tình trạng trở nên không ai chịu nổi. Các chị xin tôi can thiệp ngay. Tôi hỏi, tại sao cô nhà tập đó không đích thân đến trình bày câu chuyện cho tôi. Họ trả lời:

- Chúng con đã khuyên chị đến tìm Đức Cha, nhưng chị bảo là từ hai ba tháng nay, chị đã trình Đức Cha và Đức Cha nói chị chỉ là nạn nhân của trí tưởng tượng, là chị mơ mộng...Chị nói, vì bề trên không tin chị, nên chị có đến nói cũng bằng vô ích. Ngài cũng chỉ đối xử với em như những lần trước.

- Vậy thì, chiều nay cha sẽ đến thăm chị đó.

Thực sự, Maria Diện đã nói với tôi hai hay ba lần về chuyện chị ta bị quỉ khuấy khuất trong đêm. Nhưng làm sao tin nổi những chuyện lạ lùng như thế? Một thiếu nữ dễ bị là nạn nhân của trí tưởng tượng: và cô chỉ có 17 tuổi. Tuy nhiên, khi cô kể chuyện quỉ cho tôi, tôi rất chú ý đến giọng thành thật và dù cho tôi đa nghi, nhưng tôi cũng đã nghi nghi có chuyện gì.

Chiều hôm đó, tôi sang nhà dòng. Tôi đã bị đôi chút bực tức, vì sự lắm chuyện của các cô gái, nên quyết định chấm dứt câu chuyện càng sớm càng tốt. Tôi gọi các cô tập sinh tụ họp lại. Tất cả những ai đã thấy những chuyện khác thường trong đêm trước, đều được lệnh ở lại trong phòng hội chung, để được phỏng vấn kỹ lưỡng. Còn những cô khác thì tiếp tục làm việc.

Có tám cô ở lại, trong số đó có Maria Diện và hai chị giáo tập đến gặp tôi vào buổi sáng. Theo như các chị kể, tôi không thấy có gì mâu thuẫn, là các chị thấy quỉ ném đá hay những vật khác, nói chuyện như người, tiếng nói có thể nghe được,và nó đánh chị Diện.

Tôi kết luận cuộc điều tra bằng câu kết luận: "Cha nghĩ rằng chúng con không nói dối, cha tin chúng con thành thật, nhưng chắc là các con bị ai chọc phá đó. Có thể một chị nào trong chúng con muốn làm cho các con sợ, nên đã bày ra những trò ấy.Chúng con thú nhận là những vật ném vào chị Diện đều có trong nhà dòng, không có vật gì từ ngoài đem vào. Không cần đổ cho qủi ném đá. Có ai trong nhà lấy những vật ấy và ném vào chúng con. Còn bắt chước tiếng người lạ hay đánh lén vài cái, lại càng dễ hơn nữa. Cha sẽ tìm ra thủ phạm. Ba chúng con đêm nay sang phòng ngủ khác. (Tôi chỉ ba chị hay chọc phá nhất). Cha khoá cửa nhà ngủ lại, và các cửa sổ có chấn song, nên ba chị ấy không thể đi ra được. Nếu những hiện tượng đó xảy ra, thì không phải ba chị này là thủ phạm. Cứ làm như thế mãi cha sẽ khám phá ra thủ phạm những vụ nghịch phá đó."

Tôi ra lệnh cho bà bề trên, bà chưa nghe biết gì trong đêm qua. Bà không ngủ trong cùng nhà ngủ với các tập sinh bị quỉ quấy phá. Vì câu chuyện làm nhiều người khó chịu, nên bà thi hành đúng theo chỉ thị.

Hôm sau người ta cho tôi hay là đêm nay còn dữ dội hơn đêm qua. Họ xin tôi can thiệp. Chiến thuật của tôi không thành công làm cho tôi không biết phải làm gì.

Trong số tập sinh và thỉnh sinh, tôi thấy chỉ có một chị có thể nghịch ngợm như thế. Nhưng tôi đã lầm, vì chị ta cũng là nạn nhân bị quỉ chọc phá. Mà chị bị nhốt trong một căn nhà khác không thể đến gần chị Diện được.

Trong lúc không biết phải làm sao tôi trình bề trên là Đức Cha Marcou. Ngài khuyên tôi điều tra kỹ hơn và phải gặp từng người liên hệ.

Tôi lần lượt hỏi tám chứng nhân và cố gắng tìm ra những gì mâu thuẫn trong những câu chuyện của các chị. Tôi không muốn nói rõ hết chỉ xin tóm lược sau đây.

"Họ nghe thấy đủ thứ tiếng động. Diện bị đánh nhiều giờ do những bàn tay vô hình. Họ nghe thấy những tiếng đánh đập. Nó ném đá và gậy gộc không những vào chị Diện mà cả vào các chị đến giúp chị khi bị chúng quấy phá. Mọi người đều nghe tiếng nói, mà không biết từ đâu đến. Hình như phát ra từ đầu hay cổ chị Diện và hoàn toàn khác tiếng chị. Đàng khác, Diện và bảy chị khác đều nói chuyện với tiếng nói lạ kỳ. Sau đây là những chuyện quan trọng họ nghe. Có anh kia tên là Minh hay Cát 20 tuổi đi lễ đền Sòng, danh tiếng trong tỉnh Thanh hoá, anh ta xin thần minh cho anh ta lấy được cô Diện. Nên quỉ làm hết cách cho chị này phải ra khỏi tu viện. Nó cho là nó sẽ thành công. Nó kể chuyện hết mọi người trong tu viện, từ mẹ bề trên cho đến em thỉnh sinh nhỏ nhất, kể ra nết xấu của họ, và những chuyện nói xấu trong nhà tập.."

Cũng có điều chí lýt trong những gì nó nói. Nhưng không nên tìm chân lý nơi thằng quỉ. Dù sao, vì là bề trên nhà dòng tiếng nói cho tôi hay một điều. Các tập sinh nói lại câu chuyện đó và họ không hiểu gì. Nhưng đối với tôi, thì rất rõ ràng là nó ám chỉ tới một trường hợp chỉ mình tôi biết và tôi rất ngạc nhiên.

Dù cho ngạc nhiên trước những câu chuyện chưa hề nghe, và theo bản tính tự nhiên không chấp nhận thực tế theo như họ kể lại, nhưng tôi tự nghĩ: "Chúng ta tin có quỉ và những sự can thiệp của chúng vào cuộc sống con người. Đàng khác tôi đã nghe nhiều vụ án hôn phối tôi chưa thấy bao giờ có sự trùng hợp trong toàn thể, cũng như trong chi tiết, như trong những lời chứng này. Nếu trong vụ án hôn phối mà các thẩm phán thấy có 8 chứng nhân nghiêm túc và đồng ý như thế, thì họ sẽ không do dự chấp nhận giá trị minh chứng và quyết định của những lời chứng đó. Như thế để hướng dẫn tám chị này,tôi phải xử sự như chững chuyện đó là thật và không thể nào nghi ngờ."

Sau khi tra hỏi, tôi cho họp cả nhà lại và ra lệnh rõ ràng:

1. Không được nói chuyện với quỉ hay đáp lại một lời nào khi nghe tiếng nói trong đêm. (Thực ra ai cũng thích nói chuyện với tiếng đó và rất thích thú). Một thỉnh sinh đã nói chuyện hai giờ với tiếng lạ. Một phụ tá nhà tập đã hỏi quỉ về hình khổ hoả ngục.

2. Không được bàn chuyện đó với nhau. Nếu chúng con bối rối thì có bề trên và cha giải tội khuyên bảo chỉ dậy. Chỉ các ngài có quyền làm điều này.

3. Đừng để ý đến những gì quỉ nói cũng như những gì nó kể cho mình nghe vì quỉ là cha sự dối trá. Đôi khi nó nói thật là chỉ để cho người ta dễ tin vào điều dối trá và làm cho chúng ta bất hoà (đã có những bất hoà).

4. Phương thế hữu hiệu nhất để chống thằng quỉ mạnh mẽ và đa mưu hơn chúng ta là dựa cậy vào Chúa bằng lời cầu nguyện sốt sắng.

5. Tuyệt đối không nói chuyện đó với người bên ngoài.

(còn tiếp)

Lm Nguyễn Huy Tưởng

Tr Trước | Mục Lục | Tr Sau

Đọc nhiều nhất Bản in 16.02.2005. 23:03