Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 7/2017

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Chuyện hòa giải, hòa hợp

§ Bảo Giang

Chuyện hoà giải, hòa hợp, lẽ ra, phải là câu chuyện thuộc hàng “ thiên kinh diễn nghĩa”, phải được coi trọng, vì nó đứng đầu trong những sự cần thiết và hữu ích, giúp cho con người có được cuộc sống tốt đẹp hơn. Bởi vì, không có một cá thể nào trên trái đất này mà không cần đến việc hòa giải và hòa hợp với đối tác của mình. Như thế, nó trở thành lẽ sống trong cuộc sống. Tuy nhiên, khi bước vào lãnh vực chính trị, nó trở thành chuyện xảo trá, nhiều kẻ lợi dụng ngôn từ để lừa dối nhau. Đặc biệt, theo kiểu chính trị của Việt cộng thì nó trở thành chiêu bài nhố nhăng, lố bịch. Sự kiện nhố nhăng, nham nhở do Việt cộng tạo ra không phải chỉ xuất hiện sau ngày 30-4-1975. Trái lại, trước đó CS cũng đã hô hào hoà giải hòa hợp dân tộc rất nhiều lần rồi. Đến sau ngày 30-4-1975, chuyện này lại được nhiều người đem ra lau chùi và đánh bóng kỹ hơn. Tuy nhiên, kết quả là chẳng có gì, nó như cái thùng rỗng, rỉ xét. Lý do:

- Thứ nhất, thành phần chủ yếu đánh bóng cụm từ này là những kẻ ngụy hòa, những kẻ ăn cơm quốc gia thờ ma cộng sản, là những kẻ điếu đóm, bưng bô cho CS. Nhìn chung, đây là những câu chuyện của những kẻ đầu rỗng, không tim óc, chẳng lương tri, chẳng xác định được vị trí, vai trò và trách nhiệm của mỗi đối tác trong cuộc hòa giải ra sao. Chỉ hùa theo cộng sản là tập thể gây ra tội ác, nhưng đang nắm lợi thế sau khi cướp được chính quyền để kiếm phần ăn ké.

- Thứ hai, do chính cộng sản tung ra như một loại chiêu bài để lừa bịp dư luận trong và ngoài nước, ngõ hầu đánh tan định kiến cho rằng cộng sản là một tập đoàn cầm đầu tội ác, không thể sống chung với xã hội loài người. CS chính là hiện thân của gian trá chống lại sự thật, là hiện thân của bạo lực, gây hấn, chống lại hòa bình, ổn định của cuộc sống. Tuy nhiên khi mở ra chiêu bài này, cộng sản đã không che đạy được cái bản ngã bất lương, vô đạo của tổ chức. Trái lại, còn lộ nguyên hình của một con khỉ biết đội mũ, khi CS tự cho mình ở vào vị thế “ người” có trí tuệ, giữ vị thế dân tộc hay cao hơn để đòi buộc người dân, đòi buộc những người khác chính kiến, những người thuộc khuynh hướng Quốc Gia, những người không theo cộng sản phải xếp vó quy hàng, tùng phục cái Tam Vô của cộng sản, càng làm cho chuyện hoà giải hòa hợp ra khả ố, nhố nhăng hơn.

Thật vậy, trong suốt mấy chục năm qua, tôi chưa thấy một người nào khi nói đến, hay đặt ra vấn đề hòa giải hòa hợp dân tộc mà họ lại có đánh gía đúng vị thế và vai trò của từng thành phần trong cuộc hòa giải, cũng như đặt ra được những điều kiện thích hợp cho một cuộc hòa giài, hòa hợp cho đúng nghĩa. Trái lại chỉ như tiếng cú kêu đêm hay tiếng chó hú ma thôi!

Sở dĩ tôi nói toạc ra như thế là bởi vì: Khi nói đến chuyện hòa giải là người ta mặc nhiên xác nhận có những điều bất bình, bất hợp tác của những đối tác liên hệ. Nhẹ thì công việc trì trệ, nặng thì vĩnh viễn có thể trở thành những kẻ thù không thể đội trời chung hoặc đường ai nấy bước. Thí dụ, một người nam và một ngưòi nữ, là hai thực thể hoàn toàn khác biệt, nhưng có thể hòa hợp với nhau trong một cuộc sống. Họ cùng chia ngọt, sẻ bùi, chia chung nỗi ân ưu để tạo nên một mái gia đình êm ấm, sống yên vui hạnh phúc bên nhau và bên những tiếng cười đùa của đàn con ngày một khôn lớn trưỏng thành. Tuy nhiên, cũng hai thực thể nam nữ hòa hợp với nhau thành một cặp trong cuộc sống, nhưng có nhiều điều bất hòa, gây ra trở ngại cho cuộc sống chung. Họ cần phải thực tâm làm cuộc hòa giải với nhau để ngõ hầu, tiếp tục cuộc sống với đàn con. Gặp trường hợp không thể hòa giải được nữa, vì lý do này hay lý do khác thì cái kết quả có thể là đường ai nấy đi. Cuộc sống trong xã hội, nói đúng hơn, trong những sinh hoạt của quốc gia cũng không có ngoại lệ. Như thế, trước hết phải điểm danh được những đối tác nào cần phải làm cuộc hòa giải với nhau, sau đó mới khả dĩ nói đến chuyện hoà giải và hòa giải thế nào?

a. Hoà giải giữa người dân với ngưòi dân hay giữa những sắc dân?

Người dân Việt Nam ở trong nước hay ở hải ngoại, theo tôi, không có nhu cầu thù hận lẫn nhau. Trái lại, theo truyền thống là một tập thể luôn bao dung, đùm bọc lấy nhau trong tình nghĩa đồng bào. Theo đó, người dân với người dân, hay giữa các sắc dân với nhau trong một nước không có nhu cầu phải hòa giải về chính trị. Việc riêng, mỗi cá thể, hay tập thể pháp nhân phải chịu trách nhiệm trước pháp luật về những hành vi của mình đối với người khác. Khi đó, sự hòa giải giữa cá nhân này với cá nhân khác ( vì những va chạm ) thường là được hưởng dẫn bởi pháp luật. Đây không thể được coi là những cuộc hòa giải mang tính chính trị, dù có thể liên quan đến chính trị.

b. Hoà giải giữa các đảng phái và các tổ chức chính trị?

Nhu cầu hòa giải hay hòa hợp giữa các đảng phái thường vì quyền lợi của các đối tác. Nó không mang tính sinh hoạt quốc gia, tuy có ảnh hưởng đến sinh hoạt chung. Nghĩa là, nó không phải là trọng tâm trong những sinh hoạt của đất nước cần phải đạt đến. Nó mang tính hợp tác vì quyền lợi cho đôi bên hơn là những xung đột cần phải hòa giải giữa đôi bên. Hơn thế, những tranh chấp nếu có đều phải bị chi phối bởi luật pháp, nó không thể trở nên nguy hại cho an ninh đất nước.

c. Hoà giải giữa các đảng phái và người dân?

Trong một đất nước, khi công quyền và quyền chính trị của người dân được tôn trọng và bảo đảm. Việc một đảng phài có những sách lược đi ngược lại quyền lợi của đất nước, ngược với quyền lợi của người dân. Hoặc giả, không đem lại nhiều lợi ích cho quốc dân, đảng phái đó sẽ bước vào con đường tự diệt. Bởi vì, người dân sẽ dùng lá phiếu của mình để trừng phạt những sách lược tồi tệ ấy ngay tức khắc. Theo đó, không cần phải kêu gọi làm một cuộc hòa giải giữa đảng phái với người dân. Trái lại, chính các đảng phái phải biết tự mình làm cuộc hóa giải đơn phương với người dân bằng cách sửa đổi, hay thay đổi các chính sách, thay đổi lãnh đạo của đảng, ngõ hầu có thể tranh thủ lá phiếu của ngưòi dân, nếu muốn tồn tại.

d. Hoà giải giữa chính quyền với nhân dân?

Đối với người dân trong các nước dân chủ, nơi mà công quyền của con người được tôn trọng thì những việc làm sai trái của chính quyền (do các đảng phái lãnh đạo), làm mất lòng dân, làm cho đất nước bị suy thoái thì đã có một phương cách hòa giải tốt nhất và hữu hiệu nhất là lá phiếu của người dân trong các cuộc phổ thông đầu phiếu. Khi đó, các đảng phái phải trả lời cho công chúng về những chính sách của đảng mình và đảng đối lập có thể vạch ra những sai lầm của đối thủ và thúc đẩy người dân lật đổ chính quyền hiện hữu bằng cách bỏ phiếu cho đảng phái của mình trong cuộc bầu cử gần nhất. Như thế, không cần phải đặt ra chuyện hòa giải giữa chính quyền và người dân, vì tự nó (đảng phái đang lãnh đạo) phải biết điều chỉnh để giữ chính quyền. Hoặc sẽ bị loại bỏ bằng lá phiếu của người dân trong cuộc phổ thông đầu phiếu. Ở ngoài là thế, trường hợp ở Việt Nam có ngoại lệ hay không?

Theo nguyên tắc và theo văn bản thì ở Việt Nam cũng không cần có ngoại lệ. Bởi vì trong một bản văn gọi là hiến pháp của nhà nước CHXHCN (Việt cộng), dù do các đảng viên cộng sản nhóm họp lại, và tự gọi là Quốc Hội đã viết ra vào năm 2013, trong đó cũng có ghi một điều rất quan trọng như sau:

Điều 16:
1. Mọi người đều bình đẳng trước pháp luật.
2. Không ai bị phân biệt đối xử trong đời sống chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội.
Theo từ, ý nghĩa, văn bản này đã xác quyết. Mọi người công dân đều bình đẳng trước pháp luật, bình đẳng trong đời sống chính trị. Không ai, không đoàn thể nào được tặng dữ ưu quyền hơn người khác. Theo đó, người dân có trọn quyền tham chính, không thể bị phân biệt trong việc ứng cử và bầu cử. Mọi người công dân đều có quyền lập hội, lập đoàn hay tổ chức chính trị và có quyền tham gia vào các hoạt động chính trị hay các sự kiện chính trị của đất nước. Người công dân cũng được bảo đảm không bị phân biệt đối sử trong các lãnh vực sinh hoạt văn hóa, xã hội. Nghĩa là họ có quyền khai thác các cơ sở về thông tin, văn hóa, xã hội. Theo tinh thần bản văn, người dân không thể bị phân biệt đối xử trong các lãnh vực trên và không cơ quan nào được phép tước đoạt công quyền, hay những quyền trực thuộc các lãnh vực chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội của công dân. ( trừ trường hợp phạm pháp)

Tuy nhiên, trong thực tế, đây chỉ là những chữ viết CS xử dụng để tuyên truyền láo khoét trong chủ đích lừa bịp thế giới và lừa bịp người dân Việt Nam mà thôi. Nó hoàn toàn không có hiệu lực, dù nhỏ, trong thực tế sinh hoạt. Bởi vì, chính đảng cộng sản đã cho hơn 400 đảng viên đảng cộng sản tập hợp lại trong một cái túi, gọi là quốc hội của nhà nước CHXHCN, rồi tự biểu quyết cướp giựt trắng trợn quyền bình đẳng về chính trị, dân sự, văn hóa, và xã hội của người dân Việt Nam do chính những kẻ này viết ra ở điều 16, và trao cho đảng cộng sản độc quyền chiếm lĩnh đời sống chính trị, dân sự, quân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội bằng điều 4 trong cùng một bản văn gọi là hiến pháp năm 2013.

Điều 4: “Đảng Cộng sản Việt Nam… là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội” .

Điều này có nghĩa là, đảng cộng sản qua bản văn đã khẳng đính: chỉ có các đảng viên đảng cộng sản mới có quyền chính trị, quyền tham chính và quyền lãnh đạo nhà nước và xã hội. Người dân Việt Nam không có quyền tham gia vào các lãnh vực này. Ở đây, nhà nước được định nghĩa là hệ thống tập hợp và điều hành ba ngành hành pháp, tư pháp và lập pháp. Và xã hội thì bao gồm tất cả mọi sinh hoạt, mọi tổ chức có liên quan đến đời sống của người dân, mọi tổ chúc liên hệ đến xã hội như học đường, nhà thương, thông tin, văn hóa và tôn giáo v.v…. Như thế, chính điều khoản này đã tạo nên sự bất bình đẳng, tạo ra sự phân biệt đối xử giữa công dân với đảng viên cộng sản trước pháp luật mà điều 16 đã quy định. Chính điều 4 đã tước đoạt một cách man rợ công quyền của người dân. Nó đã chính thức xóa bỏ mọi chữ, mọi nghĩa đã được dàn dựng trong điều 16.

Từ điểm đựợc trao ưu quyền này, nó đã tạo ra một bất đồng, xung khắc lớn. Đảng viên đảng cộng sản cũng là một công dân, cũng chỉ có một lá phiếu. Đảng viên CS không phải là con bò, mà có lẽ cũng không phải là loài ma qoái, có chăng là những kẻ gây ra tội ác cho dân, tại sao lại được trao quyền lãnh đạo đất nước và xã hội, người dân thì không? Câu hỏi này đến nay vẫn không có câu trả lời thỏa đáng. Và ở ngay trường hợp nó giải tích được câu trả lời là con bò, hay là ma quỷ thì thắc mắc cũng không chấm hết.

Rồi cùng với cái tồi tệ này, Điều 4 còn có hiệu lực xóa bỏ, triệt tiêu hòan toàn ý nghĩa trong khoản 2 điều 2 do chính CS tự ý viết ra trong văn bản này : “Nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Nhân dân làm chủ; tất cả quyền lực nhà nước thuộc về Nhân dân”.

Đọc xong, bạn tôi bảo. “Bố khỉ, nó thối không thể tưởng tượng được”. Ở trên, nó láo lếu, lừa bịp, viết rằng” nhân dân làm chủ, tất cả quyền lực nhà nưóc thuộc về nhân dân”. Ở dưới, ngay trong điều 4 nó lại quy định là:” “Đảng cộng sản là lực lượng lãnh đạo nhà nước và xã hội”: Vậy quyền làm chủ của người dân là cái quyền gì, ở đâu? Rồi “tất cả quyền lực nhà nước thuộc về nhân dân” là cái quyền lực gì? Hơn 90 triệu người dân làm chủ mà không có quyền lãnh đạo đất nước ư? Một đảng phái bao gồm 2,3 triệu đảng viên lại có quyền lãnh đạo và truất phế, hủy bỏ quyền lãnh đạo đất nước của hơn 90 triệu chủ nhân ư?

Có ai tìm ra được một bản văn nào tồi tệ, nặng mùi như bản văn được gọi là hiến pháp “ trí tuệ” của Việt cộng không? Thử hỏi xem, có một hãng xưởng nào, cơ sở làm ăn nào, dù nhỏ hay lớn, mà chủ nhân không có quyền lãnh đạo cơ sở của mình hay không? Hỏi xem, trong những cơ sở ấy, người chủ có quyền đuổi nhân viên, có quyền lãnh đạo nhân viên hay một cái “tổ chức nhân viên” nào đó có quyền lãnh đạo và sai khiến cả chủ nhân? Thậm chí, có quyền truất phế chủ nhân, biến chủ nhân thành một thứ nô lệ phải nghe lệnh của chúng? Hỏi để thấy cái bản văn này nó thối tha như thế nào. Thà rằng đừng viết ra cái khoản 2 ở điều 2, đừng có điều 16 thì hơn!

Trước đây, thi hào Cao bá Quát có viết “ câu thơ thi xã, con thuyền Nghệ An”. Thơ thi xã có bài hay bài dở, bản văn này không có một điều nào ngửi được. Trái lại, chính nó mới có khả năng lột trần được cái ý của “con thuyền Nghệ An”! Đúng thế, “bản văn hiến pháp, con thuyền Ngệ An”. Bởi vì, một nhóm có hơn 400 đảng viên cộng sản tự bình bầu cho nhau, họp lại với nhau và tự bảo nhau ấy là quốc hội, rồi tự động viết ra một bản văn trao cho đảng cộng sản có trên dưới ba triệu đảng viên quyền lảnh đạo tuyệt đối một đất nước có hơn 90 triệu chủ nhân! Buộc hơn 90 triệu chủ nhân trở thành những kẻ nô lệ, vô quyền, vô năng. Chỉ được nói những điều cộng sản cho nói. Chỉ được nghe những điều cộng sản cho nghe và chỉ được nhìn xem những gì cộng sản cho nhìn xem. Mà tất cả những điều được nghe, được nói, được nhìn, toàn là những gian trá lừa bịp và phản phúc! Nó gian trá, lừa bịp và phản phúc đến mức xem thường và phỉ báng trí năng và sự hiểu biết của cả một dân tộc. Khi nó đã viết ra điều số 4, còn vẽ vời ra khoản 2 điều 2 và điều 16, có phải là để để xỉ nhục và thách đố người dân Việt Nam chăng? Với tôi, nó là loại chữ nghĩa của đồ đểu, không phẩm hạnh, nó đáng vất vào xọt rác dơ bẩn, không đáng được nhắc tới,

Với một bản văn như thế nên người ta gọi đảng cộng sản tại Việt Nam là đảng cướp thật không sai một tý nào. Bởi vì, từ lời lẽ đến hành động nó đã cướp đoạt tất cả mọi công quyền và dân quyền của người dân. Nó đã biến cái nhà nước CHXHCNVN thành một công cụ, thành một tổ chức giúp chúng hợp thức hóa việc chiếm hữu công quyền, dân quyền và quyền tư hữu của người dân. Và rồi, chính cái nhà nước, lúc trước gọi là VNDCCH và nay là CHXHCNVN trở thành cái bình phong hợp pháp, hợp lệ để tập đoàn cộng sản Hồ chí Minh, người Tàu, gây ra muôn vàn tội ác mang tính diệt chủng với dân tộc Việt Nam. Trong đó có cái chết oan khiên của hơn 172000 người trong mùa đấu tố và hơn 200000 quân cán chính miền nam bị đày ải trong các trại tù sau ngày 30-4-19075. Những hành động man rợ này đều nhắm phục vụ cho một mưu đồ triệt tiêu sức sống của dân tộc Việt Nam, ngõ hầu giúp chúng thực hiện trọn vẹn âm mưu Hán hóa Việt Nam của Trung cộng qua con cờ Hồ chí Minh. Nó muốn đưa tổ quốc và dân tộc Việt Nam vào vòng nô lệ Bắc Kinh. Theo đó, chuyện hoà giải hòa hợp do CS đạo diễn chỉ là những lời kêu gọi toàn dân Việt Nam hãy quy hàng và làm nô lệ cho tập đoàn cộng sản mà thôi. Nó không có một ý nghĩa nào khác.

Như thế, chuyện hoà giải, hòa hợp theo kiểu Việt cộng đã rõ trắng đen. Nó không thể lừa bịp được ai nữa. Theo đó, nếu cần có một cuộc hòa giải tại Việt Nam, thì đó phải là cuộc hòa giải giữa hai đối tác chính yếu là đảng Cộng Sản và Quốc Dân Việt Nam. Ngoài hai đối tác này ra, tuyệt đối không cần phải có bất cứ một cuộc hòa giải nào khác! Bởi vì, tất cả các đối tác khác, không đáp ứng được nhu cầu hòa giải của đất nước.

Đọc đến đây, bạn có thể kết tôi vào thành phần bảo thủ, cực đoan chống cộng và xem ra không muốn thấy có cuộc hòa giải với cộng sản? Phải, tôi chống cộng sản rất quyết liệt. Tôi không chống những cuộc hòa giải đứng đắn, nghiêm chỉnh. Trái lại, tôi hết lòng ủng hộ những cuộc hòa giải nghiêm chỉnh được quốc dân Việt Nam chấp thuận. Như thế, bạn sẽ hỏi, nếu có cuộc hòa giải giữa quốc dân Việt Nam và đảng cộng sản vào lúc này để cứu nguy Tổ Quốc thì ai, hay tổ chức đảng phái nào sẽ đại diện cho quốc dân Việt Nam, trong khi phía cộng sản đã có sẵn bộ chính trị?

Tôi xin trả lời ngay rằng, vào lúc này, quốc dân Việt Nam chưa cần hay chẳng cần một tổ chức, hay một đảng phái nào đại diện cho họ cả. Hơn 90 triệu người chủ nhân kia sẽ là một tập hợp đối tác độc lập với cộng sản. Vì quyền lợi của đất nước, tôi tin rằng, họ sẵn sàng chấp nhận cuộc hòa giải một chiều theo công thức sau:

1. Đảng cộng sản, nhà nước CHXHCNVN và công cụ của họ trong cái gọi là quốc hội hiện nay phải phục hồi nguyên vẹn ý nghĩa được diễn giải phân minh theo từng chữ, từng câu trong điều 16 bằng cách huỷ bỏ vô điều kiện và ngay lập tức điều 4 trong bản văn gọi là hiến pháp 2013. Để từ đây người dân có đủ công quyền về chính trị, đủ tư cách pháp nhân để tham gia vào đời sống chính trị và xã hội của đất nước

2. Sau khi hủy bỏ điều 4 trong hiến pháp, quốc hội hiện nay phải bị giải tán trong vòng 6 tháng, hoặc sớm hơn. Nhà nước có thể tạm thời dùng bản văn này trong công tác điều hành đất nước, trong khi chờ đợi một cuộc tổng tuyển cử tự do, được ấn định theo thời khoá biểu nhất định, trong khoảng một năm, để mọi công dân thực hiện quyền tham gia đời sống chính trị của mình trong các cuộc phổ thông đầu phiếu để chọn lựa người lãnh đạo đất nước, cũng như bầu cử các thành viên của Quốc Hội nhằm xây dựng tiến trình Lập Hiến và Lập Pháp cho Việt Nam. Trong đó bảo đảm sẽ không có một điều khoản tương tự điều 4 sẽ tái diễn trong Hiến Pháp mới.

3. Nhà nước CHXHCN phải chính thức công bố và xác định chấm dứt đặc quyền của đảng cộng sản theo những văn bản trước đây. Trong sinh hoạt mới, tất cả các đảng phái và mọi công dân đều bình đẳng trong đời sống chính trị và xã hội. Đặc biệt, hai tổ chức võ trang là quân đội và cảnh sát phải được tách rời ra khỏi mọi định kiến chính trị, chỉ phục vụ tổ quốc và đồng bào, không trực thuộc bất cứ một tổ chức chính trị hay đảng phái nào khác.

Công thức hòa giải này chỉ gồm có ba điểm ngắn gọn. Tuy nhiên, đây có thể là phương thức nghiêm túc duy nhất để được gọi là Hòa Giài. Bởi vì, từ hơn 80 năm qua, đảng cộng sản đã gây ra qúa nhiều tang thương, thống khổ cho dân tộc. Đã đẩy cả một dân tộc và đất nước vào con đường khốn cùng, đã làm suy thoái về chính trị, văn hoá, đời sống và luân lý của xã hội. Chính cộng sản đã buôn xương bán máu đồng bào Việt Nam không phải chỉ ở trong chiến tranh. Chính đảng cộng sản đã dâng những phần đất linh thiêng của Tổ Quốc là Nam Quan, Bản Giốc, Lão Sơn, bờ biển Tục Lãm, rồi Hoàng Sa, Trường Sa cho Trung cộng. Rồi chỉ vì quyền lợi và quyền lực của phe nhóm, CSVN để cho Trung cộng vào cắm dùi dài hạn trên nhiều phần đất trong nội điạ cũng như bờ biển của Việt Nam như Nhân Cơ, Đắc Nông, Vũng Áng, Bình Dương, Nha Trang… Có thể nói, đó là những trọng tội đối với tổ quốc, với tiền nhân và với xương máu của người Việt Nam. Những trọng tội đến trời đất cũng không thể dung thứ.

Tuy nhiên, nếu cộng sản muốn Hòa Giải, muốn quay về Hòa Hợp với Dân Tộc, thì đây chính là phương cách duy nhất và cũng là một cơ hội thuận tiện và tốt nhất họ nên nhận lấy phần trách nhiệm của mình trong mấy chục năm qua để làm lại một việc, mà chính ra họ đã phải làm từ lâu. Họ phải làm để trước hết, giải cứu chính bản thân và gia đình họ như Borris Yelsin đã làm. Kế đến, nhờ việc hòa giải thực tâm này, đất nước có cơ hội chuyển mình. Toàn dân có cơ hội chung tay xây dựng lại một đất nước đã tan nát. Hơn thế, bảo vệ được chủ quyền cũng như sự toàn vẹn lãnh thổ của tiền nhân.

Ngoài những điều kiện căn bản này ra, tôi cho rằng, cộng sản và công cụ của nó đừng bao giờ ảo tưởng trong chiêu bài hòa giải và hòa hợp dân tộc theo kiểu tính toán của cộng sản. Bởi vì dân tộc Việt Nam sẽ không bao giờ đầu hàng hay khuất phục trước mọi loại bạo quyền và gian trá. Trái lại, hãy nhớ rằng tiến trình đổi thay của đất nước do người dân chủ động đã bắt đầu. Khi tập đoàn CSVN muốn thi hành mật ước Thành Đô, quy thuận Trung cộng thì đó cũng chính là lúc lá cờ Phúc Kiến do cộng sản mang vào Việt Nam sẽ bị xé tan trên mảnh đất này trước khi chúng kịp dở trò bỏ phiếu đòi tự trị như ở Crimea.

B. Với những điều kiện như thế, liệu có thể có một cuộc hòa giải giữa quốc dân Việt Nam là chủ nhân của đất nước với đảng cộng sản đang tiếm quyền hay không? (phần 2)

Tháng 5-2015

Bảo Giang

Đọc nhiều nhất Bản in 07.05.2015. 19:26