Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 3/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Ý kiến độc giả: Thủ Tướng Và Chính Phủ Cần Có Một Quyết Định Chủ Động Trong Lúc Này

§ Nguyễn Thái Bình

Trong thời gian vừa qua, quan sát tình hình từ đầu cho đến nay chúng ta thấy rằng: về phía các tín hữu thuộc Tổng Giáo Phận Hà Nội nói riêng và sau đó là ở khắp mọi nơi đã rất khát khao được nhận lại phần tài sản của mình. Ngoài ra không hề có một ý định nào khác. Kế đến, những động thái từ phía Chính Phủ, qua sự việc đến tận nơi và gặp gỡ đối thoại với Đức Cha Chủ Tịch HĐGMVN và Đức Cha Tổng Giám Mục Hà Nội, cách nào đó cũng đã nói lên rằng: Thủ Tướng và Chính Phủ thừa nhận quyền sở hữu của các phần đất đai và nhà cửa đang tranh chấp hiện nay là thuộc về phía Giáo Hội Công Giáo Việt Nam.

Vấn đề đang bế tắc là giải pháp nào và sẽ bắt đầu từ đâu?

Về trả lời phỏng vấn của ông Trưởng Ban Tôn Giáo Nhà Nước và văn thư của bà Phó chủ tịch UBND. Thành phố Hà Nội, như phê bình của LS. Trần Lê Nguyên cùng các độc giả khác đã là rất xác đáng. Đó thật là nỗi buồn cho dân tộc Việt Nam vì có những người làm việc trong bộ máy chính quyền mà lại kém đức kém tài. Kém tài thì sẽ có người giúp đỡ, còn kém đức thì không ai bù cho được. Nhưng mọi người cũng nên thông cảm vì khả năng và sức lực của các vị lãnh đạo Nhà Nước hiện nay cũng chỉ có chừng đó. Muốn hơn cũng không có được. Trong chuyến viếng thăm của Bill Clinton đến Việt Nam, trước các sinh viên thuộc trường đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn Hà Nội, ông đã phát biểu: Chúng tôi rất thông cảm với các bạn trên con đường tiến tới tự do và dân chủ. Vì để có tự do như hôm nay thì nước Mỹ của chúng tôi cũng đã phải trải qua 200 năm mới có được. Ngày hôm sau, trong cuộc gặp gỡ giữa ông Bill Clinton và Tổng bí thư Lê Khả Phiêu, ông Lê Khả Phiêu đã nói: Đất nước Việt Nam chúng tôi có 4000 năm văn hiến, tại sao các ông ở xa lại đến cướp nước chúng tôi? - Bill Clinton chỉ đáp lại bằng nụ cười cảm thông đầy nhân hậu. Như vậy đó! Đức và Tài của các Vị cũng chỉ có chừng, nên một lần nữa xin thông cảm!

Về những yêu cầu của Thủ Tướng, theo như Đức Cha giáo phận Thái Bình đã chia sẽ với chúng ta, thì tôi nhận thấy: Thủ Tướng đã quá lo xa, vì như đã nói ở trên: Giáo Hội Việt Nam rất khát khao được nhận lại phần tài sản của mình. Ngoài ra không hề có một ý định nào khác. Tất cả mọi sự xảy ra đều chủ động do các cấp chính quyền địa phương đã gây nên. – Kế đến việc Thủ Tướng muốn có sự cam kết của Đức Cha Chủ Tịch HĐGMVN và Đức Cha Tổng Giám Mục Hà Nội để từ nay không còn việc người giáo dân cầu nguyện tại các nơi đang diễn ra tranh chấp thì ai cũng thấy là bất khả. Vì thật tình mà nói, ngay Đức Thánh Cha cũng không thể bảo người tín hữu ngừng cầu nguyện. Hơn nữa người tín hữu cầu nguyện tại phần đất của họ thì đâu có gì sai trái.

Vấn đề đang bế tắc

Câu trả lời phỏng vấn của ông Trưởng Ban Tôn Giáo Nhà Nước thì có thể theo gió bay đi, nhưng còn văn thư của bà Phó chủ tịch UBND Thành phố Hà Nội thì tôi sợ rằng đó sẽ là bước khởi đầu cho ngày về hưu non của bà. Thật đáng tiếc lắm thay!

Riêng Thủ Tướng và Chính Phủ cũng đã vào cuộc nhưng quyền hạn của các Ngài cũng không phải là trên hết. Chính Phủ muốn vững bền thì cũng còn tùy thuộc các cấp chính quyền địa phương, đó là chưa kể đến tiếng nói của Đảng lãnh đạo hiện nay. Thật khó lắm thay!

Đức Cha giáo phận Thái Bình tuy tuổi cao nhưng cũng đã bắt đầu vào cuộc để mong tìm một giải pháp thỏa đáng cho cả đôi bên. Vấn đề quả là phức tạp cho cả đôi bên. Vậy cần làm gì đây?

Chắc chắn là chúng ta vẫn phải cầu nguyện và hy sinh hãm mình nhiều để xin ơn Chúa soi sáng giúp tìm một giải pháp tốt đẹp. Trong khi chờ đợi, thiết nghĩ về phía Thủ Tướng và Chính Phủ nên có sự chủ động tích cực bằng một văn bản tạm ngưng mọi việc xây dựng và sữa chữa trên mọi phần đất đang tranh chấp, cả của các Giáo Hội khác cũng như của nông dân đang khiếu kiện để chờ thành lập ủy ban cấp trung ương cùng bàn thảo và giải quyết với các bên có liên quan. Dĩ nhiên khi giải quyết có tình có lý thì phía người chủ sở hữu có thiệt thòi phần nào cho bên di dời thì họ cũng vui vẻ tán thành. Vì chắc chắn là không thể để bên di dời phải chịu thiệt hại toàn bộ. Nếu văn bản này được ban hành thì chắc chắn mọi người sẽ cùng đón một Năm Mới tràn đầy niềm vui và sự an bình, Thủ Tướng và Chính Phủ cũng không phải lo sợ về một cuộc bạo loạn, như có những người đã thổi phồng lên để huy động đến công an và quân đội. Nếu làm nhọc sức quân chính là gây hại đến sức Nước.

Dựa vào các cấp chính quyền địa phương là chuyện cần, nhưng cũng còn phải biết dựa vào lòng dân đó mới là quan trọng và nền tảng của mọi quốc gia.

(Một độc giả từ Hà Nội)

Nguyễn Thái Bình

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 18.01.2008. 01:04