Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 7/2020

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Vươn lên làm NGƯỜI hay là thoái hóa làm CỌP

§ Nguyễn Văn Thành

(chung quanh vụ việc xảy ra ở Thái Hà, Hà Nội)

Hôm ấy, văn sĩ và thi sĩ Trần Đăng Khoa đi vào công viên Thủ Lệ, Hà Nội "nơi cư ngụ của Chúa Sơn Lâm, mà người nhà quê vẫn quen gọi Ngài là... Ông Ba Mươi" (*).

Là thi sĩ, Trần Đăng Khoa đã nghe được và hiểu được Ông Ba Mươi, một cách thâm thúy:

"Ta chỉ biết cái chuyện nầy thôi, nào con hãy ngồi xuống đây. Thế! Được rồi!

Câu chuyện bắt đầu từ một bà già. Bà sống trong một căn lều cỏ rách nát. Căn lều được dựng lên ở ven rừng. Ngay sau lều là đại ngàn âm u, huyền bí. Chính cánh rừng đã nuôi sống bà cụ. Ngày ngày bà cụ vào rừng, kiếm củi, rồi mang ra chợ bán.

Một buổi tối, trời sáng mờ mờ. Bà cụ đang lụi cụi từ rừng về nhà, thì chợt nghe tiếng trẻ khóc. Tiếng khóc văng vẳng lên từ một cái hố sâu ở ven bờ đường. Không biết con nhà ai, đi đâu, mà lại phải rơi vào cạm bẫy bắt hổ.

Qua ánh trăng non lờ mờ như bụi rắc, bà cụ rụng rời khi nhìn thấy ở dưới đáy hố không phải là một trẻ em, mà lại là một chú hổ con. "Thôi cho nó chết!". Rồi bà già bỏ đi…

Nhưng vừa nhấc bó củi lên vai, bà đã khuỵu xuống, không còn bước nổi. Tiếng khóc cứ xói vào lồng ngực bà, co thắt trái tim của bà. Bà nhớ đến đứa con duy nhất của bà với người chồng xấu số. Thằng bé đã rơi xuống khe đá và chết đói ở dưới đó, khi nó thơ thẩn đi ra đón bà ở ngoài phía rừng.

Thế là không còn băn khoăn gì nữa, bà bế con hổ con về nhà nuôi, bằng chính dòng sữa của mình. Từ đó, căn lều hoang lạnh của bà đã có tiếng cười, tiếng bi bô học nói và nhất là tiếng gọi "Mẹ ơi". Những người dân trong làng đi làm về, thường ghé qua ngắm cậu bé. Ai ai cũng ngợi khen cậu đẹp và hiền hậu. Có người còn bảo cậu giống bà cụ. Hai mẹ con y hệt như hai giọt nước...

Thế rồi cậu đi học. Cậu học rất giỏi. Bạn bè không ai có thể theo kịp. Điều ấy làm cho họ khó chịu. Và thế là họ quyết định gạt cậu ra khỏi cộng đồng, chỉ với một lý do: cậu không phải là người. Cậu là một con hổ đẻ rơi.

Nhưng biết dựa vào bằng cớ gì, để xác định cậu là hổ ? Chả lẽ dựa vào cái lý lịch mờ mờ tỏ tỏ, pha màu huyền thoại, mà người ta đã đồn thổi từ thời nảo, thời nào... trong khi cậu lại học giỏi, ngoan ngoãn, hiền lành, thật thà như đếm, diện mạo sáng đẹp, giống y hệt một con người, hoàn toàn giống như những trẻ em hai bên cạnh.

Thế là ông thầy giáo cán bộ có sáng kiến "chế" ra một đề văn trắc nghiệm giới tính: Em hãy tả một dòng suối trong một đêm trăng, ở giữa khu rừng vắng...

Lũ trẻ hí hoáy làm bài. Những bài văn nhạt nhẽo và bợt bạt, không hề có một chút sinh khí.

Nhưng đến bài của cậu bé thì không phải giống như thế. Cậu ta tả tiếng gió âm u luồn trong bụng rừng. Những cành cây khô vặn mình răng rắc, như tiếng xương gẫy. Ánh trăng lếnh loáng trên mặt suối như máu chảy lan tràn. Mùi cỏ trên bờ thơm ngây ngất. Những ngọn tranh sắc bén, còn vương rướm chút máu của chân nai...

"Thôi! - Thầy giáo cán bộ quát lên - Hãy dừng bút và bước ngay ra khỏi lớp! Mầy là một con hổ!"

Cậu bé ngỡ ngàng, không hiểu tại vì lý do làm sao cả.

"Ra ngay! Con hổ ác độc".-

"Không! - Cậu bé mếu máo - Em là người, là con người đàng hoàng, giống như bao nhiêu bạn bè khác của em.

"Người đâu có thế nầy. Máu... máu...và máu"

Thế là cánh cửa của lớp học sập xuống, sau lưng cậu.

"Cút đi! Cút đi! Cút về rừng đi!" Lợi dụng thời cơ, lũ trẻ bạn học gào lên cho hả giận.

Cậu bé thất thểu về nhà. Bà cụ hái củi đã chết, vì cây đổ. Chẳng còn biết nương tựa vào đâu…cậu bé nhớ tới những người hàng xóm tốt bụng ngày trước. Những người đã từng ca ngợi cậu, khen cậu đẹp trai, và giống mẹ như đúc. Nhưng bây giờ vừa nhác trông thấy cậu, họ đã lập tức đóng sập cửa nhà lại. Họ chỉ biết cậu là con của hổ, nên bị đuổi học vĩnh viễn.

Rừng Già lập tức đón nhận cậu và đã dạy cho cậu bé trở lại "làm hổ": nghiện máu và thèm thịt người, ngày ngày đi lang thang tìm mồi khắp đó đây.

Và cậu mang máng nhớ đến cái lớp học ở một làng xa xa. Ở đấy có cơ man nào là người. Thế là cậu dẫn đoàn quân bạn bè của rừng trở về…

Thầy giáo kêu lên giọng run rẩy: "Ôi em học sinh cũ của thầy, hãy vào đây với thầy, em bây giờ ngoan quá! Thầy và các bạn đều nhớ em!".

- Không! Hôm nay ta đến đây không phải để học đâu!".

- "Chính em đã từng học ở đây mà! Em là một con người thực sự và tuyệt vời. Con người viết bằng chữ hoa!".

- "Không! Ta không phải là người. Chính ông đã bảo ta là hổ, đã bắt ta phải trở về làm hổ của Rừng Già!".

Thế là cậu và đoàn quân của rừng tràn vào lớp học. Thịt và máu ngập ngụa, tràn lan cả một vùng...

***

Anh Khoa ơi,

Chính ngày hôm nay, tôi muốn cùng với Anh đến thăm lại "Ông Ba Mươi" ở vườn Thủ Lệ.

Nhưng lần nầy, tôi muốn kể chuyện đời tôi cho Ông Ba Mươi nghe:

Tôi cũng đã sinh ra làm cọp.

Mẹ đã mang tôi về nuôi, cho bú sữa của Mẹ. Ngày ngày tôi được mẹ vỗ về, ấp ủ, cư xử, đãi ngộ như một con người "chưa thành, nhưng đang thành và sẽ thành".

Từ đó đến ngày hôm nay, tôi đang làm người. Bao nhiêu lông lá rằn ri đã rụng hết, nhờ mẹ đã cho tôi ăn cơm và tương chao, do chính bàn tay mẹ làm ra.

Có người đã nhắc lại quá khứ ấy và đã đuổi tôi. Bao nhiêu cánh cửa đã đóng sập xuống sau lưng tôi.

Tôi đã gõ cửa từng nhà, ngửa tay xin củ khoai, củ chuối... để tiếp tục can trường làm người. Tất cả họ đã từ chối, thậm chí những người mang danh hiệu là "đầy tớ của dân, của anh chị em đồng bào".

Nhớ lại Mẹ ngày xưa đảm đang gồng gánh, tôi trở lại Rừng Già đi kiếm củi, đem ra chợ bán, kiếm ăn hằng ngày, và cố quyết tiếp tục làm người. Làm người một cách thực sự và trọn vẹn, không giả bộ, không đóng kịch...

Hôm nay vẫn có người dèm pha, nhỏ to dị nghị: "Nó là cọp".

Nhưng không một ai có thể "bắt ép" tôi phải trở lại làm cọp. Tôi là con người tự do, tự quyết. Ngày xưa Mẹ đã dạy tôi làm người. Và bây giờ, mỗi ngày tôi "chọn lựa, quyết định" làm người. Làm người một cách can đảm, mặc dù thoảng hoạt, tiếng gió Rừng Già thổi về đánh thức "lòng thèm thịt, thèm máu" còn giữ lại một vài âm hưởng, trong tâm hồn non dại của tôi.

Từ ngày học làm người với Mẹ, tôi thấy được rằng chất liệu Thứ Tha và lòng Thương Yêu đã đâm chồi nẩy lộc trong bản thân và cuộc đời của tôi.

Nhờ hai chất liệu ấy, bản thân cũng như Quê hương tôi mới có ngày mai. Ngày mai ấy là VẠN XUÂN, bất tử và bất diệt. Ngày mai ấy là ĐẠI VIỆT, bao la và trọng đại, vượt thắng mọi bạo động và hận thù.

Ngược lại, thiếu Thứ Tha và lòngThương Yêu, Rừng Già lại trở về với thây người chất lên thành núi và máu người tuôn chảy thành sông, như trong các cuộc chiến vừa qua, và đang còn tiếp diễn ở một vài nơi, trên thế giới, như ở Irak và ở Palestine.

Hỡi người Em Việt Nam,

Chúng ta hãy cùng nhau sáng tạo điểm tựa là tình Thương Yêu và đòn bẩy là lòng Tha Thứ. Với hai nội lực ấy, chúng ta có khả năng "dời núi, lấp sông“, làm nên đại sự và gọi Mùa Xuân trở về trong lòng Quê hương, Đất nước và anh chị em đồng bào.

Học "LÀM NGƯỜI" có nghĩa là học THƯƠNG YÊU và THA THỨ. Đó cũng là gia bảo của Mẹ Âu Cơ, trên con đường xây dựng Đất Nước hôm qua, hôm nay và ngày mai.

"Có Mẹ trong tâm tư,
"Con trở thành con người BẤT TỬ.
"Có Mẹ trong cuộc đời,
"PHÉP LẠ hiện hình trong mọi sự".

CH-1694 ORSONNENS/Fr
Thụy Sĩ, tháng 9 năm 2009

BÍ CHÚ (*) Trần Đăng Khoa –CHÂN DUNG và ĐỐI THOẠI –Nhà XB Thanh Niên, Hà Nội l998, tr 327-331.

Nguyễn Văn Thành

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 07.09.2008. 09:20