Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 7/2020

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Tòa khâm sứ dưới lý lẽ của một đảng viên

§ Phan Dũng

Lúc 12 giờ trưa nay, ngày 23/09/2008, vào trang chuacuuthe.com nhưng có lẽ đã bị cài tường lửa (VietCatholic xác nhận rằng trang chuacuuthe.com và một ít trang khác của Công giáo đã bị đánh xụp, tuy nhiên trong 24g nữa trang chuuccuthe.info mới thay thế chuacuuthe.com sẽ được khai trương để tiếp tục sứ mạng của mình), phải dùng các biện pháp khác mới có thể link được đến trang web của sự thật, Gần như tôi là một trong số ít người lẻ loi trong cái Công ty đầy rẫy những Đảng viên cộng sản, những Đoàn thanh niên CSHCM. Do biết tôi là người công giáo, một số các em đồng nghiệp đã hội họp lại bên bàn làm việc của tôi, người thì bức xúc trước câu nói bị cắt xén nửa vời của ĐTGM Ngô Quang Kiệt, kẻ khó chịu trước những thông tin của VTV về TKS và Thái hà. Họ đưa những câu hỏi tới tấp về tình hình và chờ xem thái độ của tôi như thế nào trước sự kiện này.

Lặng thinh một lúc, nhìn qua một vòng những khuôn mặt trẻ măng và hăng say háo hức, Tự nhiên trong lòng tôi thấy một cảm xúc dâng trào, Thật đáng thương cho các em, Tính tình của từng đứa nhân viên của tôi thì tôi biết rõ, chúng cũng thật đơn sơ, những năm tháng của cuộc đời chưa bao giờ thấy cảnh cộng sản bắn giết dân lành, lịch sử không kể lại thời cải cách ruộng đất, lịch sử dấu nhẹm những thông tin về thời diệt tư sản, thời ngăn sông cấm chợ nên chúng ngây ngô nào biết đến những tội ác kinh hoàng, những mưu mô xảo trá của Đảng cộng sản đã từng làm trên đất nước Việt nam này. Thật ra chúng đáng thương hơn đáng trách. Đứng trước những khuôn mặt như vậy, Tôi càng thấy mình cần phải trả lời cho các em về sự thật.

Tôi khẽ nói. “ Đã bao nhiêu lần Anh đã hướng dẫn cho các em một nguyên tắc bất di bất dịch trong phong cách làm việc chuyên nghiệp, Nhận được một thông tin, chúng ta phải thẩm định các thông tin ấy băng phương pháp 5W. xác định độ tin cậy, mình sống trong thời đại Iternet, phải biết lợi dụng sức mạnh của Iternet để làm việc cho đúng chứ “ Tôi không nói gì nữa mà lẳng lặng vào các trang viết của báo Hà nội mới, in ra ít bài, rồi vào tiếp trang chuacuuthe.com, vietcatholic.net in ra ít bài. Sau đó, tôi dùng bút hilight tô đậm những ý kiến của đôi bên. Tôi đọc nhanh cho các em và sau đó cho các em xem một số hình ảnh, một số đoạn video clip được post lên trên các trang mạng cộng đồng khác. Sau khi xem xong, tôi hỏi các em rằng có thể trả lời cho tôi biết sự thật ở đâu. một em khá ngỡ ngàng như cảm thấy hôm nay mới được chứng kiến thế nào là vu khống, có em hằn học vì cảm giác bị xã hội lừa lọc, có em lắc đầu ngao ngán. Lợi dụng cơ hội, Tôi hướng dẫn thêm cho các em về cách vượt tường lửa để vào các trang vietcatholic.net hay nguoitinhuu.com. Có một em bỗng hỏi tôi.

- Tại sao những trang này bị fire wall?. Bỗng một người khác vừa gia nhập trả lời thay tôi.

- Vì đó là những trang vô bổ, phản động và vô đạo đức.

Tôi nhìn lại, đó là một đảng viên, một nhân tố tích cực trong những vụ lùm xùm mà tôi được biết trong công ty. Không để ý đến lời khiêu khích đó, tôi tiếp tục nói với các em đồng nghiệp

- Các trang này có vô bổ, có vô đạo đức hay không, các em có thể vào đọc và tự hiểu, tuy nhiên nếu nói vậy mà bị Nhà nước lập fire wall thì không đúng, vì có rất nhiều trang đồi truỵ vẫn nhan nhản hoạt động mà không bị ngăn đấy thôi, chuyện nhận thức anh cũng không ép, cứ làm theo đúng nguyên tắc thông tin thì các em sẽ thấy ai đúng ai sai ngay mà.

Tôi dự định kết thúc cuộc nói chuyện tại đây nhưng tay Đảng viên không chịu ngừng mà chêm vào sau khi ngờ vực thấy tên tôi trên trang vietcatholic.net.

- Anh là người viết các bài viết này phải không? Anh ta hỏi như soi mói.

- Trước tiên, tôi không có trách nhiệm trả lời anh về những câu hỏi như vậy, nhưng nói để anh biết. Tôi viết hay ai viết những bài viết đó không quan trọng, nhưng quan trọng là người đó viết gì, có đúng với sự thật và chân lý hay không mới là quan trọng. Tôi trả lời anh ta.

Thấy cuộc khẩu chiến bắt đầu, các bạn đồng nghiệp càng có vẻ chăm chú vào tôi hơn, sau khi anh ta khẳng định chắc như đinh đóng cột.

- Theo tôi thấy, mấy Ông Cha này sai be bét rồi, đất đai là sở hữu của toàn dân, Nhà nước quản lý, Mấy Cha mua từ thời Pháp thuộc, sau khi cách mạng thành công thì phải là của Nhà nước là đúng. Giờ còn đòi cái gì?

- vậy tôi hỏi anh, Chủ sở hữu và người quản lý. Người nào có quyền cao nhất, người nào có quyền áp đặt ý chí của mình lên tài sản đó. Chủ sở hữu hay người quản lý? Anh ta lặng thinh và bắt đầu ngọ nguậy chuyển hướng.

- Thì nhà nước đã giới thiệu ba khu đất khác rồi sao không chọn? Cứ phải đòi TKS.

- Lý lẽ của anh không đứng vững rồi. Thứ nhất. ở đây, chúng tôi đòi lại chỉ một phần tài tài sản đã bị chính quyền cướp bất công mà chính quyền sử dụng trái với mục đích từ thiện ban đầu. Thứ hai, đòi lại cái của chúng tôi mà chính quyền còn không trả, vậy nói chi xin làm sao nghe cho được?. Thứ ba, giả sử nhà anh tại Hà nội chính quyền mượn một thời gian, Giờ anh đòi lại chính quyền nói là theo luật sẽ trả cho anh ở chỗ khác như các điểm giới thiệu. Anh có chịu không?. Chính quyền không biết bài mượn con trả khỉ.

- Mượn con trả khỉ là sao hả anh? Một em khác chen vào.

- Đó là một câu chuyện ngụ ngôn. Một người có việc phải đi xa, bèn gửi cho anh hàng xóm một cái hũ đóng kín bên trong là một thỏi vàng. Gã hàng xóm ở nhà mở ra thấy vàng nên nổi lòng tham lấy hết và bỏ vào đó cục đá để thay thế. Sau khi trở về, Lấy người nọ bèn sang lấy lại cái hũ. về nhà mở ra thấy mất vàng bèn hỏi người hàng xóm. Anh ta trả lời tỉnh bơ. Vàng cũng có thể biến thành đá chứ tôi không biết gì. Anh ta bèn lẳng lặng trở về, Cách mấy hôm sau. Anh ta sang nhà gã hàng xóm nói rằng có việc cần mượn đứa con trai của người hàng xóm. Chiều tối sẽ trả cậu bé. Gã hàng xóm đồng ý. Chiều đến. Người mất vàng dẫn một chú khỉ đến trả. Gã hàng xóm bất lương la toáng lên phản đối. Lúc ấy, Người mất của bèn trả lời. Vàng có thể biến thành đá thì người cũng có thể biến thành khỉ chứ sao. Tôi chắc chắn sau này rồi đây chính quyền cũng sẽ vào tình thế của anh hàng xóm kia, vì luật nhân quả, gieo gió thì gặt bão sẽ chẳng chừa một ai. Nguyên nhân của gốc rễ không ngoài việc tham nhũng mà ra.

- Tham nhũng thì ở đâu mà chả có, ngoại quốc cũng có đấy thôi. Anh chàng Đảng viên lớn tiếng sau khi lý lẽ bị bẻ gẫy và bị chạm nọc.

- Tôi đồng ý với anh là tham nhũng thường quốc gia nào cũng có, nhưng ở mức độ nào để không bị đảo lộn luân ý xã hội. Người ta 1000 anh cảnh sát thì tìm đỏ con mắt mới có năm ba anh và họ xử lý rất nghiêm các anh này. Còn mình thì 1000 anh tìm đỏ con mắt cũng không được năm ba anh chân chính, vậy mà chả thấy ai xử lý là sao? vậy có chấp nhận được không?

- Bất ngờ, anh Đảng viên nói với mọi người. Cả xã hội tham nhũng thì mình cũng phải tham nhũng, chẳng có vấn đề lương tâm lương tháng gì ở đây.

- Có nghĩa là theo anh vừa nói, những Đảng viên thấy người ta tham nhũng thì mình cũng tham nhũng, Nhiều người cùng tham nhũng thì tham nhũng hiển nhiên là không còn xấu nữa. Vậy sau này con cái anh hút heroin hay ăn cướp thì nó chỉ cần biện minh rằng, cả xã hội này ăn cướp và hút hít thì bản thân nó có quyền hút hgít và ăn cướp chứ gì. ? Bởi vậy chúng tôi không lạ gì Thái hà và Toà Khâm Sứ của chúng tôi đang bị bất công áp bức. Nhưng chúng tôi, những người công giáo không bao giờ chấp nhận hay thoả hiệp với bất công áp bức, chúng tôi không chọn con đường là cùng tham nhũng với các anh mà chúng tôi sẽ đấu tranh.

- Anh ta cắt lời. Cứ đấu tranh, Chính quyền nó dập cho te tua tơi tả là xong, khỏi kiện cáo, khỏi đòi hỏi yêu sách.

- Tôi vẫn ôn tồn. Chúng tôi có phương pháp của chúng tôi?

- Hãy chờ xem. Anh ta nói thế rồi lảng mất.

Những ánh mắt còn lại của những người trẻ tham gia trong câu chuyện có vẻ sáng lên vì đã nhận ra đâu là sự thật, đâu là công lý. Tôi trở về với công việc thường ngày và hy vọng. Tương lai của đất nước Việt nam sẽ nằm trong tay của những ánh mắt biết nhận ra chân lý ấy.

Phan Dũng

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 23.09.2008. 11:41