Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 12/08

 

Album Mới Nhất

10 Bài Mới Nhất

Sách Online

Thông tin một chiều bóp méo mọi điều

§ Joseph Nguyễn Công Lý

Từ trước tới nay, tất cả các phương tiện truyền thông của nhà nước Cộng hoà xã hội chủ nghĩa Việt Nam được gọi là truyền thông nhà nước. Ông chủ lớn nhất, bao trùm của tất cả các loại hình truyền thông đó là Đảng Cộng Sản Việt Nam. Bất kể họ được gọi là cơ quan của bộ nọ, ngành kia hay hội này tổ chức nọ thì cơ quan cao nhất phán quyết rằng họ đúng hay sai,  được đăng cái này hay không đăng cái kia không chỉ là Bộ Thông Tin Truyền Thông mà còn là Ban Tuyên Giáo Trung Ương Đảng. Nếu sai có thể phải trả giá bằng sự nghiệp chính trị của họ như mất chức, kỷ luật thậm chí là đi tù.

Hơn nữa, ở Việt Nam, những người cộng sản định nghĩa báo chí là thông tin tuyên truyền. Tức là người ta sử dụng báo chí như một công cụ tuyên truyền hữu hiệu và truyền đi thông tin để tuyên truyền cho các mục đích, chương trình và hành động của những người cộng sản. Bất chấp nó có thể không theo những nguyên tắc của báo chí đó là thông tin phải chính xác, công bằng và khách quan. Đối với những nhà báo chuyên nghiệp thì việc họ đưa tin luôn phải đảm bảo đầy đủ và không thể thiếu một trong ba yếu tố cấu thành bản chất tin tức là CHÍNH XÁC, CÔNG BẰNG VÀ KHÁCH QUAN.

Sự tường thuật đúng nhưng không đủ nó có thể làm thay đổi bản chất của việc việc, hiện tượng. Sự tường thuật được đứng ở một phía của vấn đề làm cho người đọc có thể hiểu sai hoàn toàn bản chất sự việc. Và câu nói một nửa sự thật không phải là sự thật luôn được các nhà bào ghi nhớ. Và những nhà báo cộng sản cũng nhớ. Chỉ có điều, nhà báo chuyên nghiệp nhớ để tránh. Còn nhà báo cộng sản nhớ để làm.

Trong những ngày qua, từ khi xảy ra vụ tranh chấp đất ở Thái Hà, ở Toà Khâm Sứ. Nhà nước đã tốn không ít giấy mực, công sức, để phát đi những thông tin được gọi là “tin tức”, đúng là một loại tin mà người nghe rất tức. Phóng viên và ban biên tập nhà nước đã rất giỏi khi thực hiện những loại tin như vậy, có lẽ đoạt giải nhất thế giới.

Việc tranh chấp đất giữa giáo xứ Thái Hà với công ty may Chiến Thắng, giữa Toà Giám Mục Hà Nội với Nhà Văn Hoá Quận Hoàn Kiếm là việc tranh chấp dân sự. Đáng lẽ chính quyền TP Hà Nội phải đứng ra làm trọng tài, làm cán cân công lý để phân xử theo đúng pháp luật. Chính quyền TP Hà Nội không giải quyết được thì gửi hồ sơ, đơn thư khiếu nại lên cấp trên để Chính Phủ Việt Nam đứng ra phân xử làm cho mọi chuyện được sáng tỏ. Nhưng họ đã không làm như vậy, mà cả một hệ thống chính quyền từ Chính Phủ Trung Ương cho đến anh xe ôm chống lại khối công giáo. Làm những giấy tờ giả mạo, những lời nói gian dối để biện minh cho việc làm sai trái của một số cá nhân. Đài, báo của nhà nước thổi bùng lên, quy kết đó là việc chính trị và phát đi những thông tin sai lệch làm cho người dân hoang mang lo sợ.

Nhất là những ngày gần đây, rất nhiều đài báo dưới sự chỉ đạo của chính quyền Hà Nội, đã cố tình đưa những thông tin sai lệch về sự việc Toà Khâm Sứ và Thái Hà. Cụ thể trong cuộc họp ngày 20.9.2008 vừa qua diễn ra tại UBND TP Hà Nội, là một cuộc họp giữa Toà Giám Mục và UBND, cùng các cơ quan liên quan của TP Hà Nội, công khai, không thầm kín, lén lút, thế mà lãnh đạo Tp đã cấm bên phía Toà Giám Mục không cho mang theo phóng viên và các phương tiện truyền thông vào phòng họp. Nếu là cuộc đối thoại minh bạch thì việc gì phải sợ, việc gì phải cấm. Trong khi đó phóng viên của các đài, báo nhà nước đã trực sẵn rất đông đủ. Toàn bộ cuộc họp có rất nhiều người phát biểu, xoay quanh việc đòi lại đất Toà Khâm Sứ, đề nghị ngừng thi công khu đất 42 Nhà Chung, vì là đất đang tranh chấp và gỡ bỏ lệnh phong toả Toà Giám Mục, thì không trả lời, không giải quyết, cán bộ nhà nước trả lời vòng vo, tránh né sự thật. Thậm chí, ông chủ tịch quận Hoàn Kiếm còn phủ nhận là “chúng tôi không phong toả Toà Giám Mục”. Trong khi đó, họ đã cấm đường từ nửa đêm, chắn hàng rào sắt, dây thép gai cùng với lực lượng hùng hậu: chó nghiệp vụ, công an, cảnh sát cơ động, dân phòng, dân vệ hiện vẫn đang canh giữ nghiêm ngặt, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Đó là một sự thật, thế mà trong cuộc họp có đầy đủ các thành phần của hai bên mà họ vẫn còn phủ nhận việc làm sai trái của họ như vậy. Nói xấu, nói dối, kết án, tố cáo, vu khống là việc làm thường ngày của họ.

Họ lên án, tố cáo Đức Tổng Giuse Ngô Quang Kiệt, họ chỉ căn cứ vào một phần lời nói, chỉ trích có một đoạn câu nói của ngài, mà không trích đầy đủ đoạn văn, để phân tích ngữ cảnh của đoạn văn đó.

Rất may, Toà Giám Mục cũng đã ghi lại được đầy đủ cuộc đối thoại với UBND Tp Hà Nội trong vòng 3 giờ đồng hồ, không thiếu một chi tiết nào. Đó là bằng chứng sát thực để tố cáo lại cái bộ mặt điêu ngoa, gian dối của chính quyền Hà Nội.

Không những tố cáo Đức Tổng, mà họ còn tố cáo các cha Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà nữa. Nếu đó là miếng đất được sử dụng vào mục đích chung thì đâu đến nỗi, như lời Đức Tổng nói trong cuộc họp ngày 20.9 vừa qua: “Cha Nguyễn Tùng Cương có liệt kê 95 cơ sở chúng tôi không đòi cơ sở nào, vì các cơ sở đó đang sử dụng vào việc công ích: như Trường Hoàn Kiếm, Bệnh viện Sant Paul…”. chỉ khổ vì là miếng đất được đem ra chia chác, làm lợi cho một số cá nhân. Khu Toà Khâm Sứ thì sử dụng vào việc kinh doanh buôn bán, làm sàn nhảy, động lắc… Khu Thái Hà thì bán cho công ty buôn bất động sản Phước Điền để rồi chia nhau. Dân thì nhịn đói mà vẫn phải góp phần làm giàu cho cán bộ. Khi bị lật tẩy, nuốt không trôi, họ phải cố giữ và giữ bằng được. Họ đưa lên thông tin đại chúng, nói xấu bôi nhọ, lên án, tố cáo các linh mục, tu sĩ, họ nói là vi phạm pháp luật, trong khi đó toà án chưa xét xử, chưa tuyên án. Vậy mà không biết ngượng mồm vì nói sai, nhân dân ai cũng biết điều đó, chỉ có lừa được con nít mà thôi. Thấy miếng thịt to, nuốt không nổi thì họ đưa ra kế hoạch xây dựng công viên cây xanh, làm nơi vui chơi giải trí công cộng. Nếu như Toà Giám Mục và Thái Hà không lên tiếng đòi lại thì liệu nhân dân có được gì không? Hay chỉ làm giàu cho một số cá nhân, cho con cháu của họ đi sàn nhảy động lắc, hộp đêm. Vì không được lợi cho họ, nên họ đã cố tình “không ăn thì đạp đổ”. Sáng sớm ngày 19.9.08 thì họ rào chắn đường để phá khu Toà Khâm Sứ. Đêm 21 rạng sáng ngày 22.9.2008 vừa qua, chính quyền Hà Nội, Quận Đống Đa đã đưa bọn côn đồ, đến đập phá Tu viện Dòng Chúa Cứu Thế Thái Hà, chửi bới, phỉ nhổ vào mặt các linh mục, đánh đập bà con giáo dân, chính là đám đoàn viên thanh niên cộng sản Hồ Chí Minh (ĐVTNCS), đã được huấn luyện để đi đập phá cướp bóc, cùng với bọn gái điếm, nghiện hút. Rất nhiều người dân đã phát hiện ra một người đeo băng đỏ, đứng bảo vệ cho bọn côn đồ đập phá đó chính là con nghiện, hiện đang trong trại cải tạo. Bên cạnh đám côn đồ là đám chó nghiệp vụ, công an, cảnh sát cơ động, dân phòng cũng đứng bảo cho đám côn đồ đập phá.

Tại sao đài, báo lại không đưa những thông tin và những hình ảnh: chó nghiệp vụ, công an, cảnh sát cơ động, dân phòng, dân vệ, ĐVTNCS Hồ Chí Minh với hàng dào sắt, dây thép gai đang phong toả Toà Giám Mục, đám côn đồ đập phá, chửi bới các linh mục(!?) Không đưa những giấy tờ giả mạo, với hai con dấu chồng chéo lên nhau, với chữ ký giả dạng nét bút như giun bò, không hề giống chữ ký của Cha Bích chút nào, giấy tờ thì bất nhất? Không đưa những hình ảnh mà họ thuê cả bọn đĩ điếm đến nhảy nhót, quậy phá ở khu TKS (Toà Khâm Sứ) để kích động, phá rối bà con đang cầu nguyện? Những cái đó không bao giờ thấy đưa lên thông tin đại chúng mà chỉ đưa thông tin một chiều, cắt xén, bóp méo, xuyên tạc sự thật rồi lên án, tố cáo, bôi nhọ Đức Tổng, cùng với hàng giáo sĩ, tu sĩ và người công giáo. Thế mà trong tờ báo Kinh Tế & Đô Thị, số 179(1866) ra ngày 23.9.2008 ra vẻ nhân nghĩa nói rằng: “đám đông dân chúng trong đó có nhiều giáo dân địa phương về dự lễ Đức Mẹ Sầu Bi, đã tự phát, tự tháo dỡ lều bạt, hò hét. Chính quyền Q. Đống Đa và P.Quang Trung khi nhận được tin đã đến giúp đỡ bảo vệ an ninh trật tự tại khu vực, giải tán đám đông, đồng thời tuyên truyền vận động quần chúng nhân dân kiềm chế, không được có những hành vi quá khích”.

Đó là những luận điệu hoàn toàn sai sự thật, họ viết lên để bịt mắt những người cả tin vào chính quyền và con nít chưa đủ trí khôn để phân biệt tốt xấu. Vì chính họ đã thuê đám côn đồ là những kẻ đầu trộm đuôi cướp, đĩ điếm, những kẻ nghiện ngập, những kẻ thất học vô liêm sỉ đến để đập phá, thoá mạ các linh mục, giáo dân xứ Thái Hà. Chính chó nghiệp vụ, công an, cảnh sát cơ động, đứng để bảo vệ cho bọn côn đồ đó quậy phá. Thế mà vẫn giả nhân, giả nghĩa là tới để giúp đỡ, bảo vệ.

Quả thật, là chính phủ Việt Nam đã chỉ đạo cho các đài báo đưa thông tin một chiều, nói tốt, nói đẹp về Đảng, về chế độ, còn tất cả các thông tin khác đều bị cắt xén, bóp méo, xuyên tạc sự thật, tung hoả mù làm cho người dân ngộ nhận là nhà nước ta, Đảng ta xưa nay đều tốt. Nhưng thực chất qua vụ việc này nhiều người mới mở mắt ra và nhìn thấy sự thật đằng sau cái mặt nạ của họ.

Joseph Nguyễn Công Lý

Đọc nhiều nhất Bản in 30.09.2008. 10:09