Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 11/2017

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Kìa Ai Đang Tiến Lên Từ Sa Mạc Thơm Ngát Mùi Nhũ Hương Mộc Dược

§ Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

Ngày 12-4-2003, trước sự hiện diện của Đức Thánh Cha Gioan Phaolô II, Bộ Phong Thánh nhìn nhận các nhân đức anh hùng của Thầy Luigi della Consolata (Luigi Mẹ An Ủi). Từ đó Thầy mang tước hiệu Đấng Đáng Kính.

Thầy Luigi có tên thật là Andrea Bordino chào đời ngày 12-8-1922 tại Castellinaldo ở tỉnh Cuneo miền Tây Bắc nước Ý.

Ngay từ thơ trẻ, con tim trong trắng của Andrea kết tụ và gắn liền hai mối tình cao cả:

- Kính Mến Đức Mẹ MARIA và Yêu Thương Tha Nhân.

Mỗi buổi tối, Andrea cùng toàn gia đình sốt sắng lần hạt Mân Côi. Mỗi Chúa Nhật, Andrea lần hạt Mân Côi chung với các bạn trẻ thuộc phong trào Công Giáo Tiến Hành nơi nhà thờ giáo xứ.

Andrea luôn mang theo tràng hạt Mân Côi. Cứ rãnh rỗi cậu lại dành thời giờ đọc kinh Mân Côi dâng kính Hiền Mẫu MARIA Thiên Quốc. Andrea muốn trở thành tôi tớ tín trung hết lòng yêu mến Đức Mẹ MARIA. Cuộc đời Andrea để lại không biết bao chứng tích nói lên mối tình bao la trìu mến chàng dành riêng cho Đức Mẹ MARIA cũng như lòng bác ái chàng trao cho mọi người sống chung quanh.

Andrea đặt trọn lòng tin tưởng phó thác nơi Đức Mẹ. Đối lại, Đức Mẹ cũng minh chứng Mẹ là Hiền Mẫu Dấu Ái của đứa con luôn trọn lòng hiếu thảo đối với Đức Mẹ.

Tuổi xuân Andrea trôi qua đúng vào thời đệ nhị thế chiến 1939-1945. Năm 1942 - 20 tuổi - Andrea phải nhập ngũ cùng với anh ruột. Hai anh em bị đưa đi tận bên chiến trường Sibérie lạnh giá. Cuộc chiến khốc liệt cùng với khí hậu nghiệt-ngã đã giết chết hàng ngàn hàng vạn binh sĩ Ý cũng như các binh sĩ thuộc nhiều nước Âu Châu khác.

Chính trong bối cảnh đau thương ấy mà Andrea Bordino đem hết nhiệt huyết để phục vụ. Chàng thi thố đức bác ái Công Giáo cho các anh chị em đồng loại đang phải gánh chịu không biết bao khốn cực: đói khát, trọng thương, ngược đãi và chết chóc. Trọn sức lực cùng khả năng Andrea dùng để biểu lộ mối tình thứ hai luôn nung nấu trong lòng: Tình Yêu Tha Nhân. Đồng thời, chàng lính trẻ Ý không bao giờ quên mối tình thứ nhất dành cho Đức Nữ Trinh Rất Thánh MARIA. Tràng Chuỗi Mân Côi không bao giờ lìa xa chàng. Chẳng những chàng lần hạt mà còn khuyến khích các bạn đồng ngũ lần hạt nữa. Chàng quảng bá sâu rộng việc lần hạt Mân Côi kính Đức Mẹ MARIA trên khắp chiến trường Sibérie.

Đệ nhị thế chiến chấm dứt. Tháng 10 năm 1945, Andrea cùng với bào huynh sung sướng trở lại quê hương thân yêu. Nhưng tâm tư Andrea hoàn toàn đổi khác.

Kinh nghiệm đau thương của ba năm sống nơi chiến trường Sibérie và làm tù binh tại Uzbekistan đã chín mùi cuộc sống chàng thanh niên Andrea trên cả hai bình diện nhân bản và thiêng liêng.

Andrea cảm nghiệm sâu xa cái mong-manh cái giòn-mỏng của cuộc sống con người. Sống đó rồi chết đó. Chết già cũng như chết non. Chết lúc tuổi thanh xuân đang đong đầy sức sống khi gục ngã nơi chiến trường. Andrea quyết định dâng hiến đời mình để phục vụ tha nhân đặc biệt những người đau yếu, già cả và tật nguyền.

Ngày 23-7-1946 - 24 tuổi - Andrea Bordino đến gõ cửa xin phục vụ nơi Căn Nhà Nhỏ Chúa Quan Phòng ở thành phố Torino (Bắc Ý). Chàng muốn phục vụ với tư cách giáo dân tận hiến. Căn Nhà Nhỏ Chúa Quan Phòng là cộng đoàn các tu sĩ dòng Chúa Quan Phòng do Cha Thánh Giuseppe Benedetto Cottolengo (1786-1842) thành lập vào năm 1832 để phục vụ người nghèo. Tu sĩ Chúa Quan Phòng còn có tên là Cottolenghini.

Hai năm sau ngày nhập tu viện - năm 1948 - Andrea Bordino tuyên khấn với tên gọi là Thầy Luigi della Consolata (Luigi Mẹ An Ủi). Từ đây Thầy Luigi xả thân phục vụ bệnh nhân và người tàn tật. Tàn tật thể xác và tàn tật tâm linh. Nơi từng bệnh nhân, Thầy Luigi chiêm ngắm hình ảnh Đức Chúa GIÊSU KITÔ chịu đau khổ. Thầy tự tay lau rửa vết thương các bệnh nhân, những vết thương đủ loại.

Tháng 6 năm 1975 Thầy Luigi ngã bệnh. Người ta khám phá ra Thầy bị bệnh bạch-cầu, một chứng bệnh trầm-kha mà Thầy biết rõ. Thầy can đảm chấp nhận bệnh tật và chạy chữa căn bệnh nan y như thể căn bệnh thuộc về một người khác. Thầy tiếp tục vui sống, giữ vững niềm yêu mến THIÊN CHÚA và trung thành với việc lần hạt Mân Côi. Thầy giữ mãi Tràng Chuỗi Mân Côi cho đến ngày được gọi về Nhà Cha trên Trời. Hôm ấy là ngày 25-8-1977.

Thầy Luigi Mẹ An Ủi hưởng dương 55 tuổi. Nhưng trước khi tắt thở, Thầy còn làm nghĩa cử sau cùng. Thầy bằng lòng tặng hai giác-mô của đôi mắt Thầy cho hai người mù. Hai mắt là cơ quan duy nhất còn lành mạnh trong cơ thể yếu nhược của Thầy Luigi Mẹ An Ủi.

... “Kìa ai đang tiến lên từ sa mạc, tựa hồ những cột mây, thơm ngát mùi nhũ hương mộc dược, ngạt ngào hương phấn xứ lạ phương xa? Kìa loan giá vua Salômôn, vây quanh hộ tống là sáu mươi dũng sĩ tuyển trong hàng dũng sĩ Israel. Tất cả đều thạo phép binh đao, đều rành nghề chinh chiến. Ai ai cũng gươm giáo bên mình, phòng khi gặp hãi hùng đêm tối. Vua Salômôn đã truyền lấy gỗ Li-băng đóng cho vua một cỗ kiệu: Cột kiệu bằng bạc, lưng kiệu bằng vàng, mặt kiệu bọc vải điều quý giá, phía trong kiệu dệt gấm thêu hoa do đôi tay ân cần trìu mến của những nàng thiếu nữ Giêrusalem” (Sách Diễm Ca 3,6-10).

(“Il ROSARIO E LA NUOVA POMPEI”, Anno 122, N.3, Marzo/2006, trang 18).

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt, 28/03/2015

Đọc nhiều nhất Bản in 28.03.2015. 13:05