Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 7/2020

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Trên đường đi

§ Lm Phạm Văn Trung

Chúa Nhật, ngày 26 tháng 4 năm 2020

"Các anh vừa đi vừa trao đổi với nhau về chuyện gì vậy? " (Lu-ca 24:16).

Đối với nhiều người trong chúng ta trong thời gian phong tỏa vì đại dịch, cơ hội ra ngoài đi dạo trong khu phố là một ơn trời. Tôi gặp những người khác ở một khoảng cách an toàn, và chúng tôi gật đầu chào nhau thừa nhận số phận chung của chúng tôi. Đôi khi tôi tình cờ nghe được những cuộc trò chuyện, hầu như là nhẹ nhàng nhưng cũng nghiêm túc về những lo lắng của gia đình và thậm chí là mất mát. Là một người xa lạ, tôi không bao giờ xâm phạm vào những trao đổi như vậy, ngay cả lúc bình thường. Một cái chết chắc chắn.

Các môn đệ trên đường đến Emmau rất đau buồn, và bước chân của họ chắc cũng nặng nề như cõi lòng của họ khi họ thảo luận về các sự kiện thảm khốc đã xẩy ra ở Giê-ru-sa-lem. Những người khác trong nhóm của họ rõ ràng bị chấn động, bao gồm một số phụ nữ tuyên bố rằng ông bạn bị đóng đinh của họ đã được họ nhìn thấy và còn sống. Ngay sau đó một người lạ tiến đến gần cùng đi với họ và hỏi họ đang thảo luận điều gì.

Như một hình ảnh, đi bộ và nói chuyện là một lối diễn tả đúng về cuộc sống con người. Thời gian lôi kéo chúng ta về phía trước thông qua các giai đoạn cuộc sống có thể dự đoán được, và chúng ta học cách đưa ra ý nghĩa cho hành trình của mình, bằng cách chia sẻ những câu chuyện về thành tích và sự thất vọng của chúng ta. Cái chết của người thân là một biến cố có thể làm vỡ tan câu chuyện của chúng ta, và buộc chúng ta phải diễn giải lại chúng ta là ai, chúng ta sẽ đi đâu và tại sao. Hàng triệu cuộc đời đã bị đại dịch gián đoạn, khiến những gia đình đau buồn bị choáng váng, trước cơn thử thách phải làm mới lại mọi thứ họ tin tưởng và hy vọng.

Điều làm cho con đường đến Emmau trở thành một câu chuyện chung cho mọi người là mỗi người phải đối phó với thực tại của cái chết. Bản thân tôn giáo là một nỗ lực vô vọng, hoặc để mừng vui với cái chết hoặc để chối bỏ nó, bởi vì tất cả chúng ta đều biết nó đang đến với chúng ta. Câu chuyện về việc gặp gỡ Chúa Giêsu trên con đường phổ quát này là, đối với các Kitô hữu, hy vọng duy nhất chúng ta có, là đã có một người - một người trong chúng ta - đã vượt qua cái chết, và người đó có thể chỉ ra cho chúng ta cách sống cuộc sống ngắn ngủi của mình, một cách mới mẻ và đầy thách thức.

Chúa Giêsu đã đánh bại cái chết bằng cách hạ bỏ cuộc sống mình vì tình yêu. Tấm gương phục vụ tự trút bỏ mình, và cái chết hy sinh của Ngài đã biểu lộ kenosis (ND: sự tự hủy) mầu nhiệm của Thiên Chúa, là tình yêu thuần khiết, vĩnh viễn, tuôn trào tựa nguồn gốc Sáng Tạo, và là ý nghĩa của hiện hữu. Sự hiện ra mầu nhiệm của Chúa Giêsu trong cộng đoàn đức tin, và lời hứa về sự hiện diện luôn mãi của Ngài nơi các tín hữu, từ thế hệ này tới thế hệ khác, là Tin Mừng mà Giáo Hội công bố cho thế giới. Tình yêu mạnh hơn sự chết, và một cuộc sống dâng hiến cho tình yêu là giai đoạn đầu tiên của một cuộc hiện hữu vượt qua bên kia thế giới này đi vào cõi vĩnh cửu với Thiên Chúa tình yêu.

Chúng ta hát Tin mừng Phục sinh với Thánh vịnh: “Chúa sẽ dạy con biết đường về cõi sống: trước Thánh Nhan, ôi vui sướng tràn trề, ở bên Ngài, hoan lạc chẳng hề vơi!” (Tv 16:11).

Source: https://www.ncronline.org/news/spirituality/pencil-preaching/road

Lm Phạm Văn Trung chuyển ngữ

Đọc nhiều nhất Bản in 26.04.2020 15:28