Dân Chúa ? | Liên Lạc |
RSS Feeds
Tháng 11/08
Album Được Xem Nhiều Nhất
Phố Nước Hà Nội
Đức TGM Hà Nội thăm giáo dân vùng lũ lụt- Hà Nội, những ngày ngập lụt
- Vườn Hoa Hàng Trống (Khu đất Tòa Khâm Sứ cũ) sửa lần thứ 4 ???
- Đại Hội La Vang lần thứ 28
10 Bài Mới Nhất
- Đức Kitô Vua Thẩm Phán
- Sức Mạnh Giải Thoát
- Phép Lạ Đức Mẹ Lộ Đức Nhờ Thánh Thiên Thần Bản Mệnh
- Thực tại cuộc sống thánh hiến tại Italia
- Chương dẫn nhập: Đức Tin, Hi Vọng, Tình Yêu (11)
- Chương dẫn nhập: Đức Tin, Hi Vọng, Tình Yêu (10)
- Chương dẫn nhập: Đức Tin, Hi Vọng, Tình Yêu (9)
- Cái nhìn của nhà giáo dục
- Ảnh Hưởng Của Thượng Hội Đồng Giám Mục Đối Với Giáo Hội Ở Châu Á
- Chuyện Giáo Dục Nhân Ngày Nhà Giáo
Sách Online
- Như Lời Cầu Kinh Anthony De Mello, Hương Vĩnh chuyển ngữ
(109-110) - Góp Bánh Cho Đời Lm Giuse Trần Đình Long, SSS
- Chúa có mặt là con vui! Cát Minh Nha Trang
- Ngày Mai E Rằng Quá Trễ Lm Giuse Trần Đình Long, SSS
“Một linh mục phải sống chết cho giáo dân như người cha trong gia đình”
§ UCAN
YÊN BÁI, Việt Nam (UCAN 5/9/2008) -- Vị linh mục coi một giáo xứ bị ảnh hưởng lũ lụt nặng nề gần đây nói linh mục không chỉ coi sóc mục vụ cho giáo dân mà còn sẵn sàng sống chết cho họ, nhất là khi họ gặp gian nguy.
Linh mục Micae Trần Văn Thìn, quản xứ Nhân Nghĩa, nói ngài theo ý Chúa tìm cách bảo vệ tính mạng và tài sản của người dân trong vùng bị lũ lụt khủng khiếp nhất trong 40 năm qua. Ngoài giúp đỡ những người bị lũ, ngài còn kêu gọi những người không bị ảnh hưởng hãy giúp đỡ các nạn nhân bằng cách cho họ ở nhờ.
Theo các phương tiện truyền thông nhà nước, mưa lớn từ ngày 7-10/8 đã gây ra lũ lụt tại 10 tỉnh miền bắc làm 119 người chết, 40 người mất tích và 86 người bị thương. Nước lũ còn phá huỷ 18.686 ngôi nhà, 15.218 hécta hoa màu và 220 cây cầu.
Các tỉnh bị nặng nhất là Lào Cai và Yên Bái, có 88 người chết, 35 người mất tích và 77 người bị thương. Hai tỉnh này và sáu trong tám tỉnh bị lụt còn lại nằm trong địa phận của giáo phận Hưng Hoá.
Giáo xứ của cha Thìn đặt trụ sở ở xã Báo Đáp, cách Hà Nội 210 km về phía tây bắc, và còn trông coi ba xã khác thuộc tỉnh Yên Bái. Giáo xứ được thành lập năm 1964 có 3.000 người Công giáo trong số 30.000 dân.
Hầu hết dân cư là nông dân, nhà cửa chủ yếu làm bằng tranh tre vách đất lợp lá cọ, và đã bị ngập nước sâu từ 2-5 mét. 400 gia đình bị ảnh hưởng trực tiếp, mất hoa màu, gia súc, gia cầm và cá nuôi ở ao hồ trong đợt lũ. Đồng ruộng của họ bị vùi trong cát và bùn sâu tới cả mét.
Giáo phận đã phát 50 thùng mì ăn liền và 20 triệu đồng cho những người bị ảnh hưởng nặng nhất. Số tiền đã được dùng để mua gạo phát cho họ. Chính quyền địa phương cũng phát cho mỗi người dân một thùng mì và 10 kg gạo. Họ còn định sửa lại nhà cửa bị hư và phát cây giống cho người dân trồng trọt.
Cha Thìn, 44 tuổi, chịu chức linh mục năm 2001, được bổ nhiệm làm quản xứ Nhân Nghĩa ngày 4-1 vừa qua. Hôm 23-8, ngài kể với UCA News về những nỗ lực giúp giữ tính mạng và của cải của người dân trong trận lũ. Sau đây là cuộc phỏng vấn:
UCA News (H): Cha đã làm gì cho người dân trong trận lũ?
Cha Micae Trần Văn Thìn: Hầu hết trong tổng số 3.000 giáo dân trong giáo xứ của tôi nằm dọc hai bên bờ sông Hồng với chiều dài khoảng 20 km, nguyên nhân do nước lũ sông Hồng chảy từ Trung Quốc dâng cao tràn hai bờ. Khi nước lũ bắt đầu dâng lên trong vùng, tôi nhanh chóng thông báo cho giáo dân trong thánh lễ, điện thoại tới các giáo họ phải sơ tán người cùng đồ đạc lên những nơi cao nhất trong vùng. 250 người Công giáo đã phải di chuyển tới nơi cao.
Tôi kêu gọi những nhà không bị lụt hãy ra tay thể hiện tình bác ái Công giáo như nhường cơm sẻ áo cho người bị nạn, cho họ ở trọ cho đến khi nước rút, giúp nhau vận chuyển đồ đạc. Vì vậy, rất nhiều người bị nạn vì lũ đã được những người bà con, hàng xóm trong giáo xứ cho ăn ở miễn phí cả tuần từ 7-13/8. Tôi vui mừng vì không ai bị chết đuối. Tôi nói với họ rằng quan trọng là cứu người và bảo vệ tài sản khỏi bị lũ cuốn trôi.
Trong những ngày đó, không kịp đội mũ hay mang giày dép, cứ thế tôi lao đi tới các vùng lũ bằng chân đất, lúc đi thuyền qua sông để cùng với người dân cột lại nhà cửa vào các gốc cây to không cho nước cuốn trôi, xúc bùn đất ra khỏi nhà, di chuyển đồ đạc, thóc ngô khoai, có chỗ tôi phải bơi qua dòng thác để cứu những em bé còn mắc kẹt lại trong nhà đang ngập và đưa đến nơi an toàn.
Rồi tôi xuất ngay 10 triệu đồng cuối cùng còn lại trong nhà lúc đó mua khẩn cấp gạo và mì tôm cấp phát cho các gia đình bị nạn cả Công giáo và lương dân, mỗi nhà 5 kg gạo và một thùng mì, vì thế họ không bị đói trong lũ.
Tôi còn đi tới các uỷ ban nhân dân bốn xã bị lụt trên địa bàn giáo xứ và trao mỗi nơi một triệu đồng, góp phần với xã hội cứu trợ đồng bào trong lúc nước sôi lửa bỏng. Chính điều này làm cho cán bộ xã cảm phục và nói “Linh mục thật nhanh nhạy và thương dân, vì khi cán bộ đi tới đâu cũng thấy linh mục có mặt ở đó giúp dân trước rồi”.
(H): Trong lúc lăn lộn giúp dân cha có gặp khó khăn gì và có những chuyện gì đáng nhớ?
Khi thấy tôi lao tới các vùng bị ngập lụt, nhất là băng qua các dòng thác đang cuồn cuộn chảy thì nhiều giáo dân ra sức ngăn cản không cho tôi đi, và cho rằng tôi không phải đi làm gì cho nguy hiểm, nếu tôi có mệnh hệ gì thì họ biết cậy vào ai. Tôi phải thuyết phục họ và nói những lúc nguy hiểm thế này Chúa mới gửi tôi tới giúp người bị nạn. Thậm chí khi tôi quyết tâm yêu cầu anh lái đò đưa qua sông Hồng để thị sát tình hình lũ lụt, anh ta nhất định không dám chở vì nguy hiểm, nhưng tôi cứ nhất quyết đi và hứa sẽ bảo đảm an toàn cho anh, thế là anh ta đành vâng lời chở linh mục qua sông.
Cũng có những gia đình ở gần hai bên bờ sông quá ngoan cố không chịu di dời khỏi nơi nguy hiểm, họ cố thủ ở trong nhà hay trèo lên xà nhà. Những trường hợp này tôi phải gọi một số giáo dân khoẻ mạnh cưỡng chế lôi họ ra khỏi nhà và đưa những người bị bệnh tâm thần đến nơi an toàn. Có những gia đình khi đưa được người ra khỏi nhà thì cơn lũ chọc thủng vách nhà từ đằng sau ra đằng trước quá nguy hiểm.
Sau lũ, ai cũng tạ ơn Chúa, nhưng cũng tự hỏi “Sao trong nước lũ mình lại liều mạng thế”.
(H): Sao cha lại liều như thế?
Đơn giản thôi. Vì giáo dân tôn trọng và gọi linh mục là “Cha”, đó là cách họ nhận mình là con cái của linh mục. Vậy thì không có lý do nào ngăn cản việc linh mục có những hành động yêu thương và lo lắng cho con cái như một người cha trong gia đình. Người cha đó phải biết con cái mình đang cần cái gì, thiếu thốn cái gì và đang gặp nguy hiểm ra sao. Chính vì điều đó mà tôi đem hết khả năng của mình để che chở cho giáo dân thoát khỏi những cơn lũ tử thần, và phải cho họ ăn. Nếu cứ vô tình mặc kệ cho giáo dân tự bơi trong cơn lũ, chết hết hay mất hết mọi thứ mà linh mục không làm gì thì không còn là linh mục của Chúa Giêsu nữa.
Người linh mục ngày nay không chỉ quá chú tâm vào những lễ nghi tôn giáo, chỉ biết làm lễ, mục vụ các bí tích mà thôi, nhưng quan trọng hơn người linh mục phải biết sống phục vụ, đồng hành với giáo dân của mình, cùng chia vui sẻ buồn với họ trong mọi biến cố cuộc đời họ.
Sau lũ, giáo dân và tôi hiểu nhau và gắn bó hơn.
(H): Sau lũ người dân gặp khó khăn gì và làm gì để sống?
Tôi thấy hiện tại thì người dân chưa đói, vì họ còn chút lương thực vớt vát được sau lũ, và có thể khôi phục lại một chút hoa màu rất nhỏ còn sót lại, nhưng chắc chắn kể từ tháng 9 trở đi cho đến giữa năm sau người dân vùng lũ này sẽ đói nặng. Hiện nay toàn bộ ruộng lúa đang làm đòng, bãi ngô đang ra trái, cùng khoai rau sắp thu hoạch đã bị nhấn chìm trong lũ, bùn cát san phẳng như một sa mạc cát. Họ sẽ phải mất một thời gian dài để phục hồi lại đồng ruộng sau lũ. Tới tháng 2 năm sau người ta mới xuống đồng được.
Tôi lo lắm vì giáo dân xứ tôi được coi là nghèo nhất trong giáo phận Hưng Hoá, mỗi người dân ở đây chỉ sống nhờ vào 10 thước ruộng, tương đương 240 mét vuông, và không có nghề phụ nào.
Hiện nay một số người đang cố gắng phục hồi đồng ruộng để có thể canh tác trở lại, và nhiều người có đất bị thiệt hại nặng phải đi đánh bắt cá ở các sông suối hay lượm củi để kiếm sống.
(H): Vậy cha có kế hoạch gì giúp họ không?
Tôi là linh mục nghèo, không có nhiều tiền để giúp họ, nhưng tôi cũng đang lên kế hoạch nhỏ giúp người dân có phân bón. Tôi có khoảng 20 triệu đồng đủ mua khoảng 5 tấn phân bón để cho những nhà nào nghèo nhất và bị thiệt hại nặng nhất vì lũ vay không lấy lãi. Nếu tôi xin được viện trợ thì sẽ cho họ không lấy lại, bằng không thì tới vụ mùa sang năm tôi sẽ thu lại theo khả năng tài chính của họ. Nhu cầu của 400 gia đình bị nạn thì cần tới 40 tấn phân trị giá khoảng 180 triệu đồng, trung bình mỗi nhà cần 100 kg phân đạm, lân cho thời vụ sắp tới, nhưng lực bất tòng tâm.
Mặt khác, tôi kêu gọi người dân tự lực cánh sinh, hãy tự cứu lấy mình trong lúc này. Tôi kêu gọi mọi người chi tiêu tiết kiệm, đóng góp tiền bạc theo khả năng để giúp nhau mua giống lúa, mua sách vở cho con cái vào năm học mới.
Tôi còn khuyên họ không nên bán đi những đồ đạc, gia súc, gia cầm trong nhà làm gì trong lúc này vì giá rẻ và dễ bị lái buôn ép giá.
Tôi hy vọng Nhà nước và Giáo hội sớm giúp đỡ họ ổn định cuộc sống hiện tại cũng như trong tương lai.
Đọc nhiều nhất
Bản in 10.09.2008. 08:14



