Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 6/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Giulia Gabrieli, thiếu nữ đón nhận và chịu đựng ung thư cách anh hùng

§ Hồng Thủy

Ở tuổi 12, Giulia Gabrieli, một học sinh bình thường, với niềm đam mê cuộc sống, yêu thích viết văn và đi mua sắm như những thiếu nữ cùng lứa tuổi, đã bị ung thư. Không tuyệt vọng, ngược lại, Giulua đã đón nhận cách anh hùng và trở nên gương mẫu cho các bạn đồng trang lứa và là bài học cho người trưởng thành.

giuliaGabr_64170354.jpg

Giulia Gabrieli sinh ngày 03.03.1997, tại Bergamo, miền Bắc nước Ý. Khi lên 12 tuổi, Giulia bị một khối u ở cánh tay trái. Sau khi được hóa trị, căn bệnh ung thư tưởng như đã biến mất, sau đó lại tái phát, đã đưa cô gái trẻ Giulia về thiên đàng ngày 19.08.2011, vào đúng lúc tại Madrid, buổi ngắm Đàng Thánh giá của Đại hội Giới trẻ thế giới vừa kết thúc qua đời.

Không bao giờ đầu hàng trước đau đớn

Giulia đã chiến đấu chống lại bệnh ung thư với sức mạnh tinh thần phi thường; cô không bao giờ đầu hàng trước đau đớn. Thật sự là Giulia không bao giờ gục ngã. Dù bệnh tật, Giulia vẫn tiếp tục sống và kiến tạo một sự cảm thông, lan truyền giữa mọi người, ngay cả các bác sĩ, những người theo dõi và chữa trị cho Giulia, xem cô như con gái của họ. Giulia thường là người giúp cho gia đình và bạn bè của mình được thêm can đảm. Những người gặp Giulia như được ánh sáng trong tâm hồn cô chiếu tỏa. Thay vì chìm vào bóng tối của tuyệt vọng, Giulia đã thắp sáng con đường của cô và của những người ở gần cô. Cho đến phút cuối cùng, Giulia vẫn muốn được giải thích về việc chữa trị và cố gắng sống trọn vẹn thời gian còn lại với cô. Dù cho sức khỏe ngày càng yếu hơn, Giulia vẫn muốn dùng hết sức để tham dự kỳ thi cuối trung học cơ sở và cô đã vượt qua kỳ thi một cách xuất sắc, với số điểm tối đa, khiến cho ban giám khảo họp tại phòng bệnh của cô ngạc nhiên.

Đức tin mạnh mẽ

Giulia được ơn đức tin, món quà giúp cô bám chặt vào Chúa trong những giờ phút khó khăn nhất. Trong thời gian chữa trị tại Padova, Giulia thường đến đền thờ thánh Antôn để cầu nguyện và cô đã tìm được sự an ủi nâng đỡ. Giulia cũng có lòng sùng kính Đức Mẹ; lòng sùng kính này xuất phát từ hai lần hành hương đến Mễ du. Giulia đã viết: “Ở đó, tình yêu Đức Trinh nữ Maria mạnh mẽ đến nỗi đã bùng phát thành lời cầu nguyện và hoán cải”.

Từ bài hát “Trên đường bạn đi”

Giulia rất yêu thích âm nhạc và bài hát đã khích lệ cô chính là bài “Trên đường bạn đi” của Baglioni. “Trên con đường bạn đang đi, bạn sẽ không thấy mình cô đơn nữa… nó mang lại cho tôi một động lực tuyệt vời: cố lên, bạn sẽ thành công! Trên đường đi, bạn cũng sẽ tìm thấy một cái móc ở giữa bầu trời… Vâng, nó mang lại cho tôi sự nhẹ nhàng, một hy vọng lớn.” Bài hát này gợi hứng cho cuốn sách của Giulia.

Đến cuốn sách “Chiếc móc giữa bầu trời”

Giấc mơ viết một cuốn sách của Giulia đã thành hiện thực nhờ sự giúp đỡ của Fabio Finazzi, một nhà báo viết trên báo “Tương Lai” của Hội đồng Giám mục Ý một thời gian dài và hiện là phóng viên của báo “Người đưa tin ban chiều”. Cuốn sách có tựa đề “Chiếc móc giữa bầu trời” được nhà xuất bản Paoline phát hành. Cuốn sách viết về cuộc đời của Giulia, thu tập những ý nghĩ, suy tư của Giulia trong thời gian bệnh tật; những lời trong cuốn sách diễn tả tất cả ý chí của Giulia không muốn khuất phục trước sự ác. Cuối cùng, cô đã chiến thắng thử thách, bởi vì cô đã gặp cùng đích đời mình với bước đi chắc chắn. Cuốn sách là chứng tá đức tin của cô.

Từ đau khổ…

Cuộc đời Giulia không thiếu những giây phút đen tối như cô đã viết: “Tôi không ngừng nói với cha mẹ tôi: ‘nhưng Thiên Chúa ở đâu? Bây giờ con cảm thấy thật khủng khiếp, con đang mang tất cả mọi thứ trên mình con, Thiên Chúa ở đâu, Đấng mà con có thể cầu nguyện, Người có thể làm những phép lạ vĩ đại, có thể xoa dịu mọi nỗi đau, tại sao Người không làm cho con hết đau đớn? Người ở đâu? Tại sao Người chỉ đứng nhìn thôi? Con đã nổi giận, trong những ngày đó con đã khó nhọc cầu nguyện, thật sự là rất khó khăn”.

Đến sự an ủi

Và một vài ngày sau, tại đền thờ thánh Antôn ở Padova, Giulia đã tìm được sự trợ giúp, cô cảm nhận được sự an ủi của Chúa. Giulia viết: “Tôi đi vào đền thờ trong sự giận dữ, nước mắt dàn dụa, thật sự là trong một tâm trạng thật đáng thương, tôi ra khỏi đền thờ với nụ cười khoe hết hai hàm răng, với niềm vui biết rằng Thiên Chúa không bao giờ bỏ rơi tôi”.

Ký ức về Giulia

Cô đã để lại những kỷ niệm tuyệt đẹp và đáng nhớ, như nụ cười của cô. Và gia sản đạo đức cô để lại để giúp đỡ tha nhân: cha mẹ cô, ông Antonio và bà Sara, và người em trai David của cô đã làm cho những kỷ niệm về Giulia sống động hơn nữa bằng cách thành lập hiệp hội phi lợi nhuận “với Giulia”, trong đó các dự án tương trợ được dành đặc biệt hỗ trợ cho những người trẻ và các thiếu nhi bệnh tật.

Đức tin và tình yêu cuộc sống được tăng trưởng trong bệnh tật

Lòng nhiệt thành dành cho cuộc sống và đức tin của Giulia được gia tăng trong thời gian bệnh tật, trở thành chứng tá cho những người xung quanh cô. Giulia đã tham dự các kỳ thi văn chương và đạt được hai giải thưởng. Bởi thế, Giulia luôn diễn tả bệnh tình của mình như một chuyến phiêu lưu, nơi mà nỗi sợ hãi phải bị loại trừ, bởi vì như cô viết: “Nếu những người khác ở gần chúng ta, họ đến gần chúng ta, đặt một bàn tay lên vai chúng ta và nói với chúng ta “cố lên, bạn sẽ thành công!’, và điều họ trao cho chúng ta là sức mạnh để tiến bước.”

Cảm tạ Chúa…

Ngày trước khi qua đời, Giulia vừa viết xong chục kinh tạ ơn Chúa. Cô cảm thấy cần tạ ơn Chúa. Cô viết: “Trong những lời cầu nguyện của chúng ta, trong các kinh cầu của chúng ta, chúng ta luôn cầu xin một điều gì đó cho chính mình hoặc cho người khác. Không bao giờ chúng ta chỉ đơn giản nói lời cảm ơn mà không yêu cầu bất cứ điều gì đáp lại”. Với nhận thức này, Giulia hoàn toàn thanh thản bình an. Cô viết: “Bởi vì bây giờ tôi biết rằng cuộc đời của tôi chỉ có thể kết thúc theo hai cách: hoặc, nhờ vào một phép lạ, được chữa lành hoàn toàn, là điều tôi xin Chúa, vì tôi có rất nhiều dự án phải hoàn thành. Và tôi muốn chính mình thực hiện chúng. Hoặc tôi gặp Chúa, một điều vô cùng tốt đẹp. Cả hai đều là kết thúc tốt đẹp ...”

Tình yêu dành cho Chúa giúp người khác hoán cải

Trong 2 năm chịu đựng bệnh ung thư, Giulia luôn đối mặt với những lần chữa trị với nụ cười. Đức cha Francesco Beschi, GM giáo phận Bergamo đã nói về cô gái Giulia: “Giulia đã tuyên bố rằng tất cả tình yêu của em hoàn toàn dành cho Chúa, đến độ làm cho người nào đó phải hoán cải. Em luôn được gia đình hiện diện xung quanh và chia sẻ hành trình bệnh tật với em: em có một sức mạnh thu hút kỳ diệu”. Cha của Giulia thì chia sẻ: “Giulia là một thiếu nữ tươi sáng, đầy năng lượng như mặt trời, cô bé yêu thích trò chuyện và quen biết mọi người. Cô bé đã giúp tôi biết được niềm vui lớn lao của đức tin.” Giulia qua đời nhưng sự bình an thanh thản và cuộc sống của cô sẽ luôn sống động trong trái tim những người đã biết cô.

Chúa nhật ngày 07.05 vừa qua (2019), tại giáo phận Bergamo, tiến trình điều tra ở cấp giáo phận để phong chân phước cho Giulia đã được chính thức tiến hành.