Dân Chúa ? | Liên Lạc |
RSS Feeds
Tháng 6/2013
Bài Mới
- Kinh Thánh Nói Gì Về Sự Có Mặt Của Ma Quỉ Cám Dỗ Con Người?
- Phong trào Văn Thân - Bài 1
- Ngài cũng là Phanxicô của chúng tôi
- Giải đáp phụng vụ: Tràng hạt Mân côi được làm phép ra sao?
- Album mới của các nữ tu Dòng Biển Đức phá kỷ lục
- Than thở với Thiên Chúa về những đau khổ phải chịu không phải là một tội lỗi
- Thánh Tâm Chúa Giêsu là tình yêu tình tuyền và lòng thương xót thứ tha
- ĐGH Phanxicô không đi nghỉ hè như các vị tiền nhiệm
- Thánh Phêrô Tông Đồ (thơ)
- Đã có một ngày “khơi lại ngàn xưa”
- Giáo xứ Quảng Ngãi mừng 72 năm xây dựng nhà thờ
- Lễ Khấn tại Hội Dòng Mến Thánh Giá Xuân Lộc
- Ngày Thánh Thể IV đã diễn ra tưng bừng tại Đan Viện Biển Đức Thiên Tâm
- Ngày họp mặt dự tu Thanh Hóa lần thứ III
- Giáo xứ Mẫu Tâm Sàigòn bế mạc Năm Thánh
- Tình yêu của các Thánh đối với Kinh Mân Côi
- Tổng thống Italia viếng thăm chính thức Đức Giáo Hoàng Phanxicô
- Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ Maria Là Nơi Nương Ẩn Và Là Đường Đưa Đến Thiên Chúa
- Có Được Phép Buôn Bán Thuốc Ngừa Thai, Và Trốn Thuế Hay Không?
- Đức Thánh Cha chủ sự chầu Thánh Thể hoàn vũ
Sách Online
Đấng Đáng Kính Pauline Jaricot
§ Pt Huỳnh Mai Trác
Kỷ niệm 150 năm Đấng sáng lập Công việc Truyền bá đức tin và Lần Chuổi Mân Côi Sống.
Một ngày Chúa Nhật Mùa Chay năm 1816. Sau Thánh Lễ, Cha Dòng Wurtz, vừa giảng xong về những ảo ảnh phù phiếm của cuộc đời, thì một cô gái nét mặt dịu dàng đẹp đẽ, ăn mặc sang trọng đến gặp ngài và hỏi : « Thưa Cha thế nào là phù phiếm tội lỗi ? » ngài trả lời : « Đối với vài người thì đó là giữ lòng mình khép kín khi Chúa gọi họ để có một nếp sống vươn lên, cao cả hơn nhưng họ đã chối từ ». Cô thiếu nữ có lối ăn bận đẹp đẽ sang trọng có vẽ ngỡ ngàng trước câu trả lời đó.
Cô ấy tên là Pauline-Marie Jaricot. Sinh ra ở Lyon ngày 22 tháng 7 năm 1799 trong một gia đình giàu có, Pauline sống trong nuông chiều và lớn lên trong nếp sống của xã hội thượng lưu, được mọi người chìu chuộng và tâng bốc. Vào mùa thu năm 1814, lần đầu tiên trong cuộc đời Pauline gặp một thử thách quan trọng ; Một tai nạn đã xẩy ra bất ngờ mà Pauline đã thoát chết nhưng mẹ của Bà đã qua đời sau đó.
Nếu ngày đó là một ngày của định mệnh, thì nếp sống khắc khổ của những kẻ khác đã làm cho Pauline cảm xúc mạnh khì cô gái út của gia đình Jaricot đang cần đến Chúa và Pauline đã bị đánh động bởi những lời giảng của Cha Wutz. Sau khi đến xưng tội cùng ngài và xin ngài làm cha linh hướng, Pauline cương quyết từ bỏ nếp sống phù phiếm, trần tục với lối suy tư của thế gian để đi theo Chúa Giêsu Kitô »
Từ nay, Pauline không còn thèm muốn những loại nước hoa đắt tiền, những đồ nữ trang quý giá nữa. Bây giờ Pauline đã 17 tuổi bắt đầu thực hành nghiêm chỉnh những gì mà Giáo Hội truyền dạy và quyết sống Lời của Phúc Âm. Pauline từ bỏ những bộ áo quân bằng lụa là gấm vóc và ăn mặc đơn sơ như những người thợ thuyền. Pauline dùng thì giờ đến giúp đỡ những người đau ốm, những trẻ mồ côi bị ruồng bỏ và những cô gái điếm lạc loài. Và đến Mùa Giáng Sinh năm 1816, trong lời nguyền âm thầm là giữ mình đồng trinh trước tượng Đức Trinh Nữ ở Fourviere, trước khi xin gia nhập vào Dòng Tôi Tớ Chúa ở Rameaux. Từ nay ước vọng duy nhất của Pauline là hiến dâng tất cả lên Chúa Kitô và xin được san sẽ những đau khổ của Chúa trên Thánh Giá.
Pauline là người đàn bà có nhiều sáng kiến. Năm 1819, Pauline quyết định chọn thêm những người cọng sự, tuyển những nữ thợ thuyền và tổ chức như một công ty, « những con tim tan nát » mà Chúa không chú ý đến, dùng cho công việc truyền giáo ở những nơi của các xứ sở xa xôi
.
Người anh của Pauline là Philéas, vừa được thụ phong linh mục, đang cần tiền cho công việc truyền giáo của ngài. Một buổi chiều mùa thu Pauline tổ chức một nhóm người nhỏ để xin đóng góp từng xu nhỏ cho công việc truyền giáo : tổ chức được thành lập từng nhóm nhỏ 10 người, mỗi ngày họ đọc một đoạn kinh ngắn và mỗi tuần dành dụm một số tiền nhỏ và cứ như thế mỗi nhóm cố gây tuyển thêm những nhóm nhỏ khác và trở thành một dây chuyền. . .
Tạo nên những nhóm đọc Kinh Mân Côi Sống Động.
Công thức được đem áp dụng rất có hiệu quả giữa giới thợ thuyền ở Lyon, lan truyền rộng rải rất mau chóng. Số tiền thâu được đều chuyển đến cho Hội Truyền Giáo ở Paris. . .Vào năm 1822, cuộc quyên góp của Hội Truyền Giáo ở Lyon nhận được giải thưởng của Giáo Hội về việc phát triển công việc Truyền Giáo và được Đức Giáo Hoàng ban cho danh dự là Hội Truyền Bá Đức Tin.
Đến năm 23 tuổi, Pauline rút lui để có thì giờ chiêm nghiệm và bắt đầu viết một tiểu luận : « Tình Yêu Vô biên trong Mình Thánh Chúa », một chiêm nghiệm về mối tình nối kết giữa hai con tim mà Chúa Giêsu tìm kiếm giữa nhân loại, một tình yêu bao la như biển cả của Chúa đối với tạo vật, mà con người đã thờ ơ không tha thiết tìm hiểu mà Pauline muốn tìm kiếm : « Ước gì những giác quan của chúng ta phải bị thu hút bởi tình yêu của Chúa Kitô. Ước gì chúng ta cũng biết yêu đáp trả Chúa như vậy ! Lời kêu gọi này được gởi đến cho các linh mục .
Mặc dù Bà dành nhiều thì giờ chiêm nghiệm trước Mình Thánh Chúa không làm cho Bà xao lãng công việc giúp đỡ những người nghèo khó mà trước mắt Bà là một nổi niểm khốn khổ cả tinh thần lẫn vật chất. Năm 1826, Bà sáng lập việc đọc kinh Mân Côi Sống. Lần này nữa nguyên tắc thật là đơn sơ. Mỗi nhóm chừng 15 người cùng nhau tập họp mỗi tháng và mỗi ngày đọc 10 chuổi kinh Kính Mừng suy gẫm những mầu nhiệm về đời sống của Chúa Kitô dưới sự trông nom của Đức Bà Maria.
Nhà de Lorette
Những thơ luân lưu được gởi đi đến từng nhóm, với một Bản Tin ngắn về việc đọc kinh Mân Côi do bà Pauline viết ra. Những người trong Hội kết hợp thân thiết với nhau trong Chúa là một dây chuyền trong việc đọc kinh cầu nguyện đã vượt ra khỏi biên giới của nước Pháp. Chính Đức Karol Wojtyla cũng đã dùng bản văn đó để cầu nguyện Kinh Mân côi trong những năm 1930 mà không hề hay biết đến tác giả, ngài nói vào năm 1986 khi ngài đến kinh lý thăm viếng thành phố Lyon
Mãi cho đến cuối đời, Pauline luôn chăm chú đến công việc cầu nguyện. Vài năm sau đó, bà thành lập một nhà gần Fourvière là Nhà de Lorette, với vài người bạn đồng hành cùng chí hướng : ‘Dòng con cái Đức Bà Maria, sống theo nếp sống tu hành, ở đó bà tìm cách giúp đỡ những nhà truyền giáo và những người thợ thuyền nghèo khổ. Pauline là người tiên khởi muốn đổi mới nếp sống của thợ thuyền. Trong mười năm mặc dù sức khoẻ yếu đuối bà được lành khỏi như một phép lạ. Pauline nghĩ đến đó « là nhờ lời cầu nguyện công việc của thợ thuyền ! »
Vào năm 1845, bà tưởng tượng ra là đớng góp một số tiền bạc để thành lập một nhà máy ở Vaucluse và ở đó tổ chức do công nhân điều hành xã hội và kinh tế dựa trên những giá trị Kitô tô giáo.
Nhà máy chỉ hoạt động được một thời gian ngắn, mặc dù nhà máy được đặt dưới sự bảo trợ của Đức Mẹ các thiên thần và sau cùng đã phá sản. Đó là hoàn toàn thật bại, nhưng như theo lời của Đức Giáo Hoàng Gioan Phao lo II, thì đây cũng là một một mầu nhiệm để có một thông điệp của Đức Léon XIII « Rerum novarum ».
Bị lường gạt và gian lận, bà Pauline Jaricot tiêu tan tất cả tài sản và danh tiếng. Kể từ năm 1853, bà bị bỏ rới cô đơn còn bi những tai tiếng xấu xa, bị khánh tận bà phải ghi tên vào danh sách những người bần cùng trong giáo xứ để được giúp đỡ. Jaricot qua đời ngày 9 tháng giêng năm 1862, như một người nghèo khổ, đó là điều mà bà mong muốn lúc còn sinh thời.
Được phục hồi lại sau này, bà được Đức Gioan XXIII tôn phong là Đấng Đáng Kính vào tháng 2 năm 1963 và có rất đông người tham dự khánh thành Nhà Lorette vào dịp lễ Thăng thiên 2005. Điều này chứng tỏ bà là khuôn mặt đặc biệt tiên khởi biểu hiệu sự đổi mới của các dòng tu giữa thế kỷ XIX. Trước Cọng đồng Vatican II, bà Pauline Jaricot là người đề xướng công việc truyền bá đức tin là bổn phận của mọi người đã chịu phép rửa chứ không phải chỉ dành riêng cho các linh mục. (Trích dịch từ báo La Croix)
Đọc nhiều nhất
Bản in 19.01.2013. 18:31



