Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 3/2019

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Những tín hiệu không vui

§ Đaminh Phan Văn Dũng

Chỉ còn có mấy ngày nữa thôi, Pháp lệnh mới về dân số sẽ có hiệu lực. Pháp lệnh mới quy định mỗi gia đình chỉ được phép có từ 1 đến 2 con, điều này tưởng như không mới nhưng có một sự khác biệt rất lớn so với quy định cũ. Quy định cũ ghi rõ “Mỗi gia đình chỉ nên có từ 1 đến 2 con” Nay được đổi thành “Mỗi gia đình chỉ được có từ 1 đến 2 con”.

Với quy định cũ, đã có biết bao thai nhi đã bị gạt bỏ ra ngoài cuộc sống, bao bi kịch kinh hoàng đã làm đảo lộn biết bao gia đình, đã có nhiều người chỉ vì đôi ba chữ trong một pháp lệnh đã hãi sợ cho đường thăng quan tiến chức, lo lắng cho công ăn việc làm, nhấp nhổm không yên cho kinh tế gia đình đến nỗi đã ra tay giết hại những thành viên vô tội trong chính gia đình của mình.

Với pháp lệnh mới sẽ có hiệu lực vào năm 2009 này. Mặc dù ai cũng biết trong pháp lệnh không đưa ra những biện pháp chế tài, thế nhưng những gì Nhà Nước CS đang làm trên đất Việt Nam này, ủng hộ phá thai, lật đổ giáo dục, tiêu diệt lương tri, coi thường công lý v.v... đang nhan nhản khắp các tỉnh thành. Chúng ta biết chắc rằng rồi đây sẽ còn có biết bao thai nhi vô tội sẽ phải chết oan ức tức tưởi ngay trong chính cung lòng mẹ chỉ vì một vài chữ đã thay đổi trong một pháp lệnh mà nghe qua có vẻ như rất triết lý, rất khoa học và rất nhân đạo.

Nhưng thực chất của vấn đề chỉ là ngụy biện vì có thứ triết lý nào đi hủy diệt Sự Sống, vì có thứ khoa học nào tàn sát con người và càng chẳng có thứ nhân đạo nào mà lại hủy diệt hàng loạt các thai nhi chưa bao giờ có cơ hội chào đời. Con số 3 triệu ca phá thai mỗi năm giờ đây sẽ còn có thể tăng cao hơn nữa trong những nỗi xót xa nhục nhằn của những ai còn có chút lương tri, rồi đây con số ấy sẽ lại gây bao kinh hoàng cho cả thế giới trong tiếng cười hả hê của những con người ích kỷ sống trên cái chết của đồng loại. Bất chấp cả những dự báo khoa học cho rằng trong vòng ít năm nữa sẽ có trên bốn triệu thanh niên Việt Nam không có cơ hội nào để lựa chọn bạn đời khác phái của mình.

Việt Nam đã vậy, nhìn ra thế giới. nhân đọc qua một bài viết của Linh Mục Nguyễn Hữu Thy với tựa đề “Hoa kỳ. Hàng triệu trẻ sơ sinh đang run sợ trước nhiệm kỳ tổng thống của ông Barack Obama sắp tới”.

Chúng ta mới thấy cái đáng sợ của tội lỗi ngày nay đang nhấn chìm nhân loại vào trong văn hóa của sự chết là thế nào, chỉ một ý nghĩ chủ quan của một người sống mà hàng triệu trẻ em vô tội sẽ phải chết mỗi năm. Tôi ác diệt chủng này bao giờ mới có thể chấm dứt khi mà ngày nay con người chỉ lo vơ vét và hưởng thụ, vơ vét hưởng thụ của Bà Mẹ Trái Đất thôi chưa đủ, còn vơ vét hưởng thụ trên cái chết của đồng loại nữa. Chẳng lẽ con người bước vào thập niên đầu tiên của thiên niên kỷ mới được cho là văn minh tiến bộ nhất lại là những tội ác kinh hoàng từ cổ chí kim chưa từng xẩy ra đến như vậy. Xét về mọi góc độ, thì tội ác phá thai còn kinh hoàng ghê tởm hơn rất nhiều những cuộc thảm sát đẫm máu nhất trong lịch sử các bạo chúa hôn quân như Tần Thủy Hoàng, Hitler, Pôn pốt..

Nhìn qua quốc gia láng giềng Trung Quốc, một quốc gia CS với tội ác vào loại bậc nhất trong lãnh vực phá thai, ngày nay cũng đang phải trả giá về hậu quả kinh khủng của nó. Nạn béo phì ở trẻ em, nạn mất cân bằng giới tính dẫn đến tình trạng hàng triệu thanh niên không kiếm được vợ. Họ phải nhập khẩu cô dâu, biến thân phận người phụ nữ thành một món hàng béo bở không hơn không kém mà nhiều cô gái Việt Nam đã phải trả giá.

Hàng loạt các vấn đề không thể giải quyết ngày một ngày hai cho dù có chi ra bao nhiêu tiền của đi chăng nữa vì cái giá phải trả đâu phải chỉ là tiền mà là hàng loạt những cái khác quý giá hơn, thiêng liêng hơn. Có lẽ còn lâu mới có thể khắc phục hậu quả, mà muốn thế đi nữa thì cũng chẳng dễ dàng gì vì con người vẫn đang ra sức tàn phá các nền tảng luân lý, xã hội, môi trường và chính mình chỉ để thỏa mãn lòng tham không đáy.

Các tín hiệu không vui khác từ Việt Nam không chỉ dừng lại ở lãnh vực Bảo Vệ Sự Sống mà còn ở các lãnh vực khác. Thế nhưng tất cả các lãnh vực khác khi suy đồi cũng cho ra một kết quả cuối cùng là làm cho cuộc sống ở cả người đã được sinh ra cũng như các thai nhi tội nghiệp của chúng ta ngày một thê thảm hơn trước.

Những người Công Giáo và những ai còn lương tri vẫn ngày đêm tranh đấu cho Công Lý và Hòa Bình, cho Tự Do Tín Ngưỡng và Nhân Quyền thì ngược ngạo thay, chính quyền phủ nhận tất cả để biến các Tu Viện, các cơ sở giáo dục trở thành những vũ trường, những sân golf dành cho các đại gia tham nhũng ăn chơi trác táng. Thật đau lòng khi viện mồ côi lại bị coi như nơi nuôi dưỡng đào tạo các mầm mống chống phá chính quyền, thật xót xa khi thể hiện lòng yêu nước lại bị tù đầy.

Những bậc cha mẹ ngày đêm mong mỏi cho con em mình được học hành tử tế trong một môi trường lành mạnh thì ấm ức thay chính quyền lại hướng dẫn các thầy cô phải dạy cho các em thái độ sống bất chấp các giá trị đạo đức tinh thần bằng cách lừa dối các em. Một số các em đã lỡ sa chân vào vũng lầy ma túy mong trở lại làm người nơi các trại cai nghiện thì lại “được” chính quyền huấn luyện thêm cho thói ma cô, giang hồ, đầu gấu, bắt đi đập phá Đền Thánh, Dòng Tu. Người mang tật mang bệnh mong mỏi đến nhà thương chữa trị thì đau lòng thay họ gặp toàn những lương y... tử mẫu, gặp đâu giết đó.

Báo đài ngày đêm ra rả cổ súy cho những trào lưu hưởng thụ. Lãnh đạo các cấp chỉ biết bao che dung túng và tham nhũng. Kết quả cuối cùng tất phải là người sống cạnh tranh với nhau không đủ, cạnh tranh với các thai nhi và còn cạnh tranh cả với người chết nữa. Khi ấy, con người ta đâm ra coi thường Sự Sống, nguyên nhân chính dẫn đến chuyện phá thai.

Còn rất nhiều những tín hiệu không vui ngày đêm đang gặm nhấm vào trái tim mỗi người trong chúng ta. Đang báo hiệu cái chết của nhân tâm, cái chết của lương tri và cái chết của con người đang đến gần từng giờ từng phút. Nhưng chẳng lẽ chúng ta cứ mãi ngồi nguyền rủa bóng tối mà chẳng dám thắp lên một ngọn nến sao ? Chúng ta vẫn hãi sợ thế lực của bóng tối ngày nào thì ngày ấy không những những thai nhi vô tội sẽ là nạn nhân mà chính chúng ta cũng sẽ là những nạn nhân còn đau khổ hơn ngàn lần các em nữa.

Ngọn nến mà chúng ta cần thắp sáng bây giờ là ngọn nến của sám hối, ngọn nến cầu nguyện và ngọn nến của tình yêu. Những ngọn nến ấy mới có đủ sức mạnh để thắp sáng lên những ngọn nến khác đốt cháy những tín hiệu không vui ấy để chúng ta được sống và sống hạnh phúc.

Biên Hòa, một ngày cuối năm 2008

Đaminh Phan Văn Dũng

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 31.12.2008. 11:04