Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 5/2020

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Nước Mắt Ngược Dòng

§ Đaminh Phan Văn Dũng

Nguồn: Ephata #378

Xin Trời mưa tỏ mưa to
Lấy nước tôi uống lấy ruộng tôi cầy
Lấy bát cơm đầy lấy khúc cá kho.

Câu đồng dao ấy bây giờ xưa rồi, Khi ruộng nương của nhà nông biến thành khu công nghiệp, khi bãi lúa nương dâu biến thành sân gôn, thành những khu nghỉ mát cao cấp hiện đại. Những người trong thành phố chúng tôi nhiều khi không muốn xin trời mưa tỏ mưa to nữa, vì bây giờ khi trời mưa xuống, Phố biến thành sông, rác biến thành thuyền, người cõng xe chứ xe không cõng nổi người, giầy tây biến thành trang sức treo tòn ten trên cổ… đủ các cảnh khổ diễn ra trên đường phố khi mưa rơi.

Chẳng hiểu tại sao người ta càng chống ngập thì càng ngập nặng hơn. Người ta càng chống lún thì lún nhiều hơn. Xem kỹ ra mới biết, các quan chức nhà ta chống ngập bằng cách, ngập chỗ nào thì nâng, thì chặn chỗ đó, thế là có đủ tất cả các cao độ dành cho dòng chảy lố nhố xuất hiện trong thành phố. họ bắt nước phải chảy ngược dòng. Chắc cũng do cái lối suy nghĩ lấy đất làm trời mà ra. Hậu quả nhãn tiền để lại cho mọi công dân lãnh đủ mỗi khi trời mưa xuống. Nước thì có bao giờ chảy ngược đâu, tại người ta bắt nó phải chảy ngược đấy chứ, thế nên buộc nó phải xé rào, buộc nó phải phá hoại, buộc nó phải trở thành những cơn lũ càng ngày càng hung hiểm hơn với chính người đã buộc nó phải chảy ngược dòng.

Đó là chuyện của dòng nước, Nhưng có một dòng nước chảy ngược còn mang nặng những đớn đau, mất mát hơn nhiều. Đó là là dòng nước mắt của con người. Dòng nước mắt chảy ngược vào trong của người bị áp bức, dòng nước mắt chảy ngược của người dân oan, dòng nước mắt chưa kịp tuôn của các thai nhi bị giết, nước mắt ngược dòng của nhân loại đang còn chìm trong bóng tối của tội ác ngày nay.

Chuyện một cô bảo mẫu hành hạ trẻ em, chuyện một cô giáo bịt miệng một em nhỏ đến chết, chuyện một công an hành hung em bé đến nỗi mang bệnh tâm thần, chuyện một thầy giáo hiếp dâm học trò, lại đến chuyện thi công vô trách nhiệm dẫn đến những cái chết thương tâm liên tiếp xảy ra, rồi đến chuyện một người cha ép con uống rượu đến chết, lại đến chuyện bác sĩ vô tâm gây ra bao cái chết oan ức, chuyện con giết cha, vợ giết chồng, học trò hành hung nhà giáo… tất cả cứ vẫn xẩy ra liên tục hàng ngày với sự vô tâm đến đáng sợ của những người có trách nhiệm. Khi nước mắt tuôn ra thì nước mắt chảy ngược vì tình yêu, tình người bị đối xử tệ bạc, mà đáng thương nhất vẫn là các trẻ em chưa có đủ kinh nghiệm vào đời, chưa từng biết các phương thức tự bảo vệ cho mình.

Chuyện phá thai nhan nhản. Chuyện đem các thai nhi vứt bỏ ngoài đường, ngoài cống rãnh, bãi rác hay cho thú ăn, chuyện đem con bỏ chợ, chuyện vứt con ngay tại bệnh viện không một chút áy náy, chuyện giảm sinh, chuyện đe nẹt, hô hào dụ dỗ phá thai, chuyện xúi giục, tư vấn để mẹ giết con, chuyện bằng mọi phương pháp để triệt đường sinh sản, chuyện từ con từ cháu khi nó mang thai, nay lại đến chuyện mời các chuyên gia nước ngoài đến để học cách xử lý phá thai các thai nhi đã lớn sao cho chóng vánh, sao cho hiệu quả. Chuyện buôn bán trẻ em, chuyện bóc lột sức lao động trẻ em… Đã có bao nhiêu dòng nước mắt chảy ngược đớn đau, đã có bao giọt nước mắt âm thầm ngược chảy, đã có bao giọt nước mắt chưa kịp tuôn đổ vì chưa chào đời. Đáng thương thay cho các sinh linh bé nhỏ.

Chuyện cướp một nơi nuôi trẻ mồ côi biến thành vũ trường dung túng cho các quan ăn chơi truỵ lạc, chuyện biến một đồi chè mưu sinh cho các em tàn tật thành sân golf, chuyện cướp một cơ sở tín ngưỡng thành một nhà hàng, chuyện vu khống để phỗng tay trên những khu đất vàng để ăn chia tư túi, chuyện đàn áp, chuyện bắt bớ những người dân đáng thương vô tội bằng mọi hình thức… Đã quá nhiều nước mắt chẳng xuôi theo những mảnh đời đã chịu nhiều cay đắng nay phải chịu thêm những tủi nhục đói nghèo.

Chuyện tham nhũng chỉ liên quan đến quan chức chứ người dân làm gì có quyền có lực để tham nhũng, chuyện lãng phí khủng khiếp trong khi bất cứ lúc nào, ở bất cứ nhà thương nào cũng đang có những bệnh nhân chờ chết vì thiếu tiền thuốc thang, chuyện bao che cho nhau đến sống sượng chẳng còn chút gì tự trọng, chuyện lừa dối nhân dân của quan chức nào đó trong việc tăng giá, lạm phát khiến cho biết bao con người đã khốn quẫn nay càng khốn quẫn hơn, chuyện phủi tay vô trách nhiệm đến trơ trẽn của bao quan tham khi xẩy ra hậu quả nặng nề, chuyện ăn chặn tiền cứu trợ đến bị mất cả lòng tin, chuyện xà xẻo quỹ chung để mưu lợi cho riêng mình. Sống trong thảm cảnh như vậy thì làm sao nước mắt có thể xuôi dòng.

Chuyện vẫn chưa chấm dứt khi những trào lưu sống mới nhưng đạo đức đồi bại ngày càng được nhân rộng, cổ suý mà trong đó là giải phóng tình dục, đua nhau yêu thử sống vội, coi trinh tiết chỉ là thứ vứt đi không giá trị, Chuyện hôn nhân thử ngiệm được coi là giải pháp cho nền tảng hạnh phúc chỉ là nguỵ biện, chuyện over night của các cặp choai choai như là mốt sống của thời đại, hút chích, lắc thuốc, rượu bia, hàng hiệu đang được xem là đẳng cấp, Chuyện vác dao, mã tấu hoành hành khắp nơi như chỗ không người. Sống hoành tráng như thế lấy đâu ra nước mắt mà chảy ngược chảy xuôi.

Lắm chuyện quá phải không mà thật là lắm chuyện, nhưng đó cũng chỉ là chút chuyện quanh ta vẫn thấy hàng ngày. Xin góp thêm một chuyện như là phần kết để chúng ta cùng tìm hiểu về nỗi ám ảnh của nước mắt chảy ngược trong mỗi con người.

Số là mấy ngày nay, thiên hạ đồn ầm lên và ùn ùn kéo nhau đi xem hiện tượng Đức Mẹ hiển linh tại Giáo Xứ Bạch Lâm Gia Kiệm. Khi vào các trang web như conggiaovietnam.net, memaria.org… Người ta post lên nào là hình ảnh, bài viết sự kiện và còn có cả video nữa. Thú thực bản thân cũng nôn nao khó tả, cũng muốn nghỉ làm vi hành một chuyến vì 60 km nào có nhằm nhò gì. Tuy nhiên suy đi nghĩ lại trong lòng lại thấy nước mắt chảy ngược vào trong. Bởi vì một số suy nghĩ sau đây:

- Sao Mẹ mình hay hiển linh tại đất nước tí tẹo này thế nhỉ? Lúc thì La Vang, lúc thì Tà Pao, Lúc đứng giữa quảng trường, khi thì trên ảnh, khi thì trên tượng… bây giờ lại đến Bạch Lâm. Vui sướng ư, có đấy vì con Mẹ trầm luân khốn khổ quá nên Mẹ đến ủi an nhiều lần. Buồn ơi, chẳng thiếu gì vì con Mẹ sa đoạ quá, tội lỗi quá, bất hiếu quá mà, khiến Mẹ phải long đong khắp chốn và phải chịu nhiều xót xa cay đắng như vậy.

- Bao lần Mẹ hiển linh là bao lần Mẹ khóc, khóc đến nỗi khóc ra huyết lệ, nước mắt khô cạn cả rồi khiến huyết lệ phải tuôn rơi. Mẹ khóc vì đàn con Mẹ chịu cảnh áp bức oan khiên thì ít nhưng khóc vì con mẹ ngày càng xa rời Chúa, xa lánh mẹ thì nhiều. Mẹ khóc vì con Mẹ phá thai nhiều quá, giết chóc nhiều quá, Ăn chơi truỵ lạc quá, Mẹ mất nhiều người con vào tay hoả ngục quá.

Với tâm tình của người con, con vừa muốn đi mà chẳng dám đi, vừa muốn ở mà lòng vẫn lo lắng bất an. Muốn đi vì biết rằng mẹ sẽ mãi thương con, chẳng dám vì biết mình bất xứng. Làm con mà để Mẹ phải khóc nhiều lần thảm thương như thế thì áy náy lắm, buồn phiền lắm, lo âu lắm và xấu hổ lắm. Nên xin nhủ thầm với Mẹ và với lòng mình rằng. Từ nay, ngay bây giờ phải sống làm sao để nước mắt không còn chảy ngược dòng, phải làm sao xoa dịu những bi thương, phải sống làm sao để lần tới khi gặp Mẹ. Mẹ sẽ mỉm cười rạng rỡ.

Tháng 8.2008

Đaminh Phan Văn Dũng

Tags ·

Đọc nhiều nhất Bản in 11.08.2008. 11:10