Dân Chúa ? | Liên Lạc | [Valid RSS] RSS Feeds


Tháng 9/2017

Bài Mới

Sách Online

Mục Lục Sách »

pierre-julien_eymard_pk1.jpg
Người say yêu Thánh Thể
imitation3.jpg
Gương Chúa Giêsu
eucharist.jpg
Suy niệm trước Thánh Thể

Một trăm năm Fatima: Francisco dưới ngòi bút Lucia (6)

§ Vũ Văn An

(tiếp theo)

Như đã thưa (xem Một trăm năm Fatima: Jacinta dưới ngòi bút Lucia [phần cuối]), trong cuốn hồi ký số 4 viết năm 1941 theo lệnh của Đức Giám Mục Leira lúc ấy, Chị Lucia đã đặc biệt viết về Francisco. Đây là cuốn hồi ký sau cùng và dài nhất, trong đó, chị thưa với Đức Giám Mục Giáo Phận rằng: “con tin con đã viết hết mọi điều Đức Cha yêu cầu con viết”. Tuy nhiên, chị giữ kín phần thứ ba của Bí Mật [Fatima].

Ở đây, chúng tôi chỉ đề cập tới các chi tiết liên quan tới Francisco và sự thánh thiện của cậu, sự thánh thiện sẽ làm cậu được Đức Phanxicô phong thánh ngày 13 sắp tới.

Linh đạo của Francisco

Vậy, thưa Đức Cha, con sẽ bắt đầu bằng việc viết điều Thiên Chúa muốn soi sáng tâm trí con về Francisco. Con hy vọng rằng ở trên thiên đàng, Chúa sẽ cho em biết những gì con sẽ viết về em ở dưới thế, để em cầu bầu cho con cùng Chúa Giêsu và Mẹ Maria, nhất là trong những ngày sắp tới.

Tình âu yếm kết chặt con với Francisco chỉ là tình họ hàng và là một tình cảm có gốc rễ trong ơn thánh mà trời đã đoái thương ban cho chúng con.

Ngoại trừ các đặc điểm và việc thực hành nhân đức của em ra, Francisco xem ra không phải là anh trai của Jacinta chút nào. Không như em gái, tính tình em không thất thường nhưng cũng không sôi nổi. Trái lại, em có bản tính trầm lặng và dễ tuân phục.

Khi chúng con chơi với nhau và em thắng cuộc, nhưng nếu có ai muốn bác bỏ quyền thắng cuộc của em, em nhường liền không ta thán chi, chỉ nói: “chị nghĩ chị thắng ư? Được, em không cần đâu!”

Em không hề thích nhẩy, như Jacinta; em thích chơi sáo hơn trong khi người khác nhẩy.

Trong các trò chơi của chúng con, em khá sinh động; nhưng ít người trong chúng con thích chơi với em, vì em gần như lúc nào cũng thua. Con phải thú thực rằng chính con cũng không luôn cảm thấy có thiên hướng tốt đối với em, vì tính khí tự nhiên trầm tĩnh của em gây khó chịu cho tính tình vốn quá sôi nổi của con. Đôi khi, con nắm cánh tay em, bắt em ngồi xuống đất hay trên một phiến đá, và bảo em ngồi im; em vâng lời con như thể con có quyền bính trên em vậy. Sau đó, thấy hối hận, con đến cầm tay em, em đi theo con vui vẻ như chưa hề xẩy ra chuyện gì. Nếu một trong các trẻ em khác nằng nặc muốn lấy vật gì đó thuộc về em, em thường nói: “để họ lấy! Em đâu có cần?”
Con nhớ một ngày nọ, em tới nhà con và sung sướng chỉ cho con xem một chiếc khăn tay có ảnh Đức Bà Nazarét trên đó, mà ai đó đã đem về cho em từ duyên hải. Mọi trẻ em vây quanh em để chiêm ngưỡng chiếc khăn tay. Nó được chuyền từ tay này qua tay khác và trong tích tắc bỗng biến mất. Chúng con đi tìm nhưng không thấy nó đâu. Một lát sau, con tìm thấy nó ở trong túi một bé trai khác. Con muốn lấy chiếc khăn lại từ em bé này, nhưng em nằng nặc cho rằng chiếc khăn là của em, và một ai đó cũng đã đem về cho em từ duyên hải. Để chấm dứt cuộc cãi vã, Francisco tiến đến em nhỏ và nói: “Cứ để em giữ đi!Chiếc khăn tay đâu có gì quan trọng đối với em?” Ý kiến của riêng con là nếu em lớn đến tuổi trưởng thành, thiếu sót lớn nhất của em có lẽ là thái độ “không bao giờ quan trọng” này của em.

Khi con lên bẩy và bắt đầu đưa chiên đi ăn cỏ, Francisco dường như rất thờ ơ. Mỗi chiều tối, em thường đợi con ở sân nhà cha mẹ con, với em gái của em, nhưng không phải vì yêu mến con, mà chỉ là để làm vui lòng Jacinta. Vừa khi nghe tiếng chuông của đàn chiên, là Jacinta đã chạy đến gặp con; trong khi ấy, Francisco vẫn tiếp tục ngồi trên các bậc đá dẫn tới cửa chính của nhà con để đợi con. Sau đó, mới đến chơi với chúng con tại sân đập lúa cũ, trong khi chúng con chờ cho Đức Mẹ và Các Thiên Thần đốt đèn lên. Em sốt sắng đếm các vì sao với chúng con, nhưng không điều gì làm em say sưa bằng vẻ đẹp của hừng đông hay hoàng hôn. Bao lâu em còn được thoáng thấy tia sáng cuối cùng của hoàng hôn, em không hề bận tâm tới việc chiêm ngưỡng chiếc đèn đầu tiên được thắp trên nền trời.

“Không đèn nào đẹp bằng đèn của Chúa”, em thường nhận xét với Jacinta như thế, mà Jacinta thì rất thích đèn của Đức Mẹ, vì theo em, “đèn Đức Mẹ không làm ta nhức mắt”. Francisco mê mẩn ngắm các tia nắng mặt trời lấp lánh trên các tấm cửa sổ các căn nhà ở những làng lân cận, hay lóng lánh trên những giọt nước điểm trên các hàng cây và hàng kim tước của rặng núi, làm chúng sáng láng như rất nhiều vì sao; dưới con mắt em, những tia nắng này một ngàn lần đẹp hơn các đèn Thiên Thần.

Khi em năn nỉ xin mẹ cho đi chăn đoàn vật và do đó, có thể đi với con, thì việc này để làm vui lòng Jacinta hơn là bất cứ điều gì khác, vì Jacinta thích có Francisco đi cùng hơn là có người anh khác là Gioan. Một ngày kia, mẹ em, vì hơi phật lòng, nên không cho phép em đi nữa, em bèn bình thản đáp lời: “mẹ ạ, không ăn thua gì với con đâu. Con đi chăn chiên là để làm vui lòng Jacinta thôi”. Em còn xác nhận điều này trong một dịp khác nữa. Một trong các đồng bạn của con tới nhà mời con đi với chị ấy, vì chị ấy có một đám cỏ rất ngon tìm thấy hôm đó. Vì trời khá u ám, nên con tới nhà dì con hỏi xem em nào đi chăn chiên hôm đó, Francisco và Jacinta, hay anh Gioan của hai em; nếu là Gioan, thì con thích đi với Francisco hơn. Tuy nhiên, dì con đã có quyết định rồi: vì trời có thể mưa, nên Gioan phải đi. Nhưng lúc này, Francisco tới gặp mẹ một lần nữa và nài nỉ mẹ cho đi. Khi mẹ nói cụt lủn chữ “không”, em kêu lên: “Với con, chẳng ăn thua gì. Chính Jacinta mới cảm thấy buồn vì việc này mà thôi”.

Các xu hướng tự nhiên

Khi chúng con cùng nhau leo núi, điều Francisco thích hơn cả là leo lên đỉnh tảng đá cao nhất, và đứng ở đó ca hát hay chơi sáo. Nếu em gái của em leo xuống để chạy đua với con, thì em vẫn ở lại trên đó tiếp tục chơi nhạc và ca hát. Bài hát em thường thích hát hơn cả có nội dung như sau:

Em yêu Thiên Chúa trên trời
Em yêu mến Người trên đất
Em yêu hoa lá ngoài đồng
Em yêu chiên cừu trên núi.

Em là gái nhỏ chăn chiên
Em luôn cầu cùng Đức Mẹ
Giữa đoàn súc vật thân thương
Em như mặt trời chính ngọ.

Cùng với những con chiên nhỏ
Em học nhẩy cò nhẩy bước;
Em là niềm vui sơn khê
Và là bông huệ thung lũng.

Em luôn tham dự các cuộc chơi của chúng con khi chúng con mời em, nhưng ít khi em tỏ ra phấn khích, em thường nói: “Em sẽ đi, nhưng em biết em sẽ thua”. Các trò chơi chúng con biết và lấy làm thích thú hơn cả là: chơi sỏi, chơi bị phạt, chuyền nhẫn, cúc áo, chạm mốc, ném vòng, và các trò chơi bài như trò bài tây (bisca), lật các con già, đầm và bồi, v.v… Chúng con có hai bộ bài; con có một bộ và họ có một bộ. Francisco thích chơi bài hơn cả và môn bisca là môn em ưa thích nhất.

Francisco thấy Thiên Thần

Trong lần Thiên Thần hiện ra, Francisco sấp lạy như em gái và con, bị cuốn hút bởi cùng một sức mạnh siêu nhiên khiến chúng con làm như thế; nhưng em học cầu nguyện bằng cách nghe chúng con lặp lại, vì em cho chúng con hay em không nghe thấy lời Thiên Thần nói.
Sau đó, khi chúng con sấp lạy để đọc lời cầu nguyện trên, em là người đầu tiên cảm thấy mỏi vì thế sấp lạy này; nhưng em qùy gối, hoặc ngồi, và vẫn tiếp tục cầu nguyện, cho tới khí chúng con kết thúc. Sau này, em nói: “em không có khả năng sấp lạy như thế lâu giờ, như hai người. Lưng em đau quá khiến em không làm được như vậy”.

Lúc Thiên Thần hiện ra lần thứ hai, ở bên giếng, Francisco đợi ít phút sau khi biến cố này kết thúc, mới hỏi: “Hai người nói với Thiên Thần. Ngài nói gì với hai người?”

“Em không nghe thấy gì à?”

“Không. Em chỉ thấy ngài nói với hai người thôi. Em nghe hai người nói với ngài, nhưng không biết ngài nói với hai người điều gì”.
Vì bầu khí siêu nhiên lúc Thiên Thần rời chúng con chưa hoàn toàn tan biến, nên con bảo em hỏi Jacinta hoặc con vào ngày hôm sau.

“Jacinta ơi, em nói cho anh hay Thiên Thần nói gì?”

“Mai em sẽ cho anh hay. Hôm nay, em không thể nói”.

Hôm sau, ngay khi gặp con, em hỏi con: “Đêm qua chị có ngủ không? Em cứ nghĩ đến Thiên Thần hoài và ngài nói những gì”.

Lúc đó, con mới cho em hay mọi điều Thiên Thần nói trong hai lần hiện ra. Nhưng dường như em không hiểu chút nào về ý nghĩa lời Thiên Thần nói, vì em hỏi:

“Đấng Tối Cao là Đấng nào? Đâu là ý nghĩa của câu ‘Trái Tim Chúa Giêsu và Trái Tim Đức Maria lắng nghe lời khẩn cầu của các con?...”

Sau khi nhận được câu trả lời, em trầm tư một lúc lâu, rồi lại bật hỏi một câu khác. Nhưng vì tâm trí con lúc ấy bận bịu, nên con bảo em đợi đến ngày hôm sau, vì lúc ấy, con nói không được. Em vui lòng đợi, nhưng không bỏ lỡ cơ hội nào sau đó để nêu nhiều câu hỏi hơn nữa. Điều này khiến Jacinta bảo em:

“Này anh, chúng ta không nên nói nhiều tới những điều này”.

Khi chúng con nói tới Thiên Thần, con không biết lúc ấy chúng con cảm thấy ra sao. Jacinta nói: “Em không biết em cảm thấy ra sao. Em không còn nói, hát hay chơi được nữa. Em không đủ sức lực làm bất cứ điều gì”.

Francisco trả lời: “Em cũng thế, nhưng như thế là thế nào? Thiên Thần đẹp hơn hết mọi sự. Chúng ta hãy nghĩ tới ngài”.

Trong lần hiện ra thứ ba, sự hiện diện siêu nhiên còn làm chúng con cảm thấy một cách mạnh mẽ hơn nữa. Vì trong nhiều ngày sau đó, cả Francisco cũng không nói năng chi. Sau này em cho biết:

“Em thích thấy Thiên Thần, nhưng có điều hơi tệ là sau đó, chúng ta không thể làm được điều gì. Đến bước đi, em cũng không thể làm. Em không biết em có điều gì không ổn nữa”.

Bất chấp điều đó, sau khi Thiên Thần hiện ra lần thứ ba, chính Francisco là người nhận ra trời đã tối, làm chúng con lưu ý đến điều này, và cho rằng chúng con nên dẫn đoàn vật về nhà.

Khi những ngày đầu tiên này qua đi và chúng con đã trở lại bình thường, Francisco hỏi: “Thiên Thần cho chị rước lễ, nhưng tại sao ngài cho cả Jacinta lẫn em nữa?”

Jacinta nói một cách hân hoan khó tả: “Đó cũng là rước lễ. Há anh không thấy Máu Thánh chẩy từ Mình Thánh hay sao?”

“Em cảm thấy Chúa ở trong em, nhưng em không biết cách nào!”

Rồi, sấp mình xuống đất, em và em gái em vừa ở thế đó một hồi lâu, vừa đọc đi đọc lại lời kinh của Thiên Thần “Lạy Ba Ngôi chí thánh…”

Dần dần, bầu không khí siêu nhiên từ từ tan biến, và đến ngày 13 tháng Năm, chúng con chơi đùa một cách hân hoan và tinh thần thoải mái gần như như trước.

Các ấn tượng của lần hiện ra đầu tiên

Việc Đức Mẹ hiện ra lại đưa chúng con vào bầu khí siêu nhiên một lần nữa, nhưng lần này, êm đềm hơn. Thay vì bị ra như không trong Nhan Thánh Chúa, một Thánh Nhan làm tiêu hao chúng con cả về thể lý, việc hiện ra này làm chúng con tràn đầy bình an và niềm vui lâng lâng, sau đó, không ngăn cản chúng con nói ra những điều đã xẩy ra. Tuy nhiên, về thứ ánh sáng tỏ cho chúng con khi Đức Mẹ mở tay ngài ra, và mọi điều liên hệ tới thứ ánh sáng này, chúng con cảm thấy như có một sức thôi thúc bên trong bắt chúng con phải giữ im lặng.

Sau đó, chúng con nói với Francisco mọi điều Đức Mẹ nói với chúng con. Em hết sức vui mừng và nói lên niềm hạnh phúc của em khi em nghe lời hứa em sẽ được lên thiên đàng. Bắt chéo hai cánh tay trước ngực, em kêu lên “Ôi, lạy Đức Mẹ yêu dấu của con! Con sẽ đọc thật nhiều kinh mân côi như Đức Mẹ muốn!” Và từ đó trở đi, em có thói quen rời khỏi chúng con, như thể đi dạo. Khi chúng con gọi em và hỏi xem em đang làm gì, thì em giơ tay lên và chỉ cho con thấy cỗ tràng hạt của em. Nếu chúng con bảo em tới chơi, rồi sau đó cùng đọc kinh mân côi với chúng con, thì em trả lời:

“Lúc đó em sẽ đọc nữa. Há chị không nhớ Đức Mẹ dặn em phải đọc nhiều kinh Mân Côi đó sao?”

Một dịp kia, em nói với con: “Em thích được thấy Thiên Thần, nhưng em thích được thấy Đức Mẹ hơn nữa. Điều em thích nhất là em được thấy Chúa trong làn ánh sáng phát xuất từ Đức Mẹ, làn ánh sáng soi thấu trái tim chúng ta. Em yêu mến Thiên Chúa xiết bao! Nhưng Người rất buồn vì nhiều tội lỗi quá! Chúng ta đừng bao giờ phạm tội nữa”.

Như con đã thưa, trong câu truyện thứ hai về Jacinta, em là người đã cho con hay Jacinta phạm thỏa thuận của chúng con là sẽ không nói gì. Vì em cùng có một ý kiến như con về việc phải giữ bí mật, nên em buồn bã bảo con: “về phần em, khi mẹ em hỏi việc đó có thật hay không, em đã phải nói rằng nó có thật, để khỏi nói dối”.

Thỉnh thoảng, em nói: “Đức Mẹ bảo chúng ta rằng chúng ta sẽ chịu nhiều đau khổ, nhưng em không ngại. Em sẽ chịu mọi điều Đức Mẹ muốn! Em chỉ muốn được lên thiên đàng”.

Một ngày kia, khi con thổ lộ rằng con rất buồn về việc trong gia đình con cũng như ở bên ngoài bắt đầu có sự ngược đãi, Francisco cố gắng khuyến khích con bằng những lời sau đây:

“Chị đừng lo! Há Đức Mẹ đã chẳng nói rằng chúng ta phải chịu nhiều đau khổ để đền tạ Chúa và Trái Tim Vô Nhiễm của ngài vì mọi tội lỗi đã xúc phạm đến các Đấng hay sao? Các Đấng rất buồn! Nếu chúng ta có thể an ủi các Đấng bằng các đau khổ này, thì hạnh phúc biết mấy cho chúng ta!”

Sau khi Đức Mẹ hiện ra lần đầu được ít ngày, lúc chúng con tới đồng cỏ của chúng con, Francisco leo lên đỉnh một tảng đá dốc, và réo gọi chúng con:

“Đừng leo lên đây; hãy để em ở đây một mình”.

“Được” và con chạy đi đuổi bướm với Jacinta. Bọn con chưa bắt được mấy con bướm thì đã quyết định làm việc hy sinh bằng cách để chúng bay đi, nhưng lại quên khuấy Francisco. Khi tới giờ ăn trưa, chúng con mới nhớ ra em, vội chạy đi gọi em:

“Francisco, há em không đến dùng bữa trưa hay sao?”

“Không, hai người ăn đi”.

“Em đọc kinh mân côi hả?"

“Dạ, đúng, em ăn sau. Nhớ gọi lại em nhé!”

Lúc con đến gọi em lần thứ hai, em bảo:

“Chị lên đây cầu nguyện với em”.

Chúng con leo lên đỉnh, nơi ba chúng con không tìm đủ chỗ để qùy xuống, con hỏi em:

“Vậy em làm gì suốt thời gian qua?”

“Em nghĩ tới Chúa, Đấng quá buồn sầu vì quá nhiều tội lỗi! Em chỉ ước ao đem lại niềm vui cho Người!”

Một ngày kia, chúng con hát bài hát sau đây về niềm vui sơn khê:

A! tra lala, la la
Tra lala, la la
La la la!

Trong đời mọi vật đều ca,
Nhưng ai hát hay hơn tôi?
Em gái chăn chiên sơn khê
Hay thục nữ giặt giũ nơi khe suối!

Sẻ cánh vàng chim chíp vui tươi
Đánh thức tôi
Vừa lúc mặt trời mới mọc,
Hoa mâm sôi rực nở với tiếng hát sẻ vàng.

Tiếng rít cú kêu trong đêm
Tìm cách làm tôi hoảng sợ,
Cô gái hát dưới ánh trăng
Trong lúc hân hoan bóc bắp.

Con sơn ca trong đồng cỏ
Trọn ngày ca hát vang vang,
Con bồ câu hát trong rừng,
Cả xe kéo cũng kẽo kẹt hát xướng.

Sơn khê như chiếc vườn đá
Suốt ngày mỉm cười hân hoan
Lóng lánh sương mai óng ả
Lấp lánh trên các sườn đồi!

Chúng con hát hết cả bài, sắp sửa hát lại một lần nữa, thì Francisco can gián: “Chúng ta đừng hát nữa. Vì chúng ta đã thấy Thiên Thần và Đức Mẹ, nên ca hát không còn lôi cuốn được em nữa”.

Còn tiếp

Vũ Văn An

Đọc nhiều nhất Bản in 05.05.2017 18:41